Cựu chiến binh

DẤU CHÂN NGƯỜI THANH NIÊN

Nghệ An08/07/2026Phan Thị Diệu Hằng (Đoàn xã Văn Hiến)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện không được viết bằng mực, mà được viết bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của những con người đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho Tổ quốc. Dù chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng những ký ức về một thời hoa lửa vẫn luôn sống mãi trong trái tim của những người từng đi qua bom đạn.

Trong một lần được gặp gỡ và trò chuyện với bác Trần Xuân Thành, em đã lặng người khi nghe bác kể về những năm tháng tuổi trẻ của mình. Đó là những ký ức giản dị nhưng đầy xúc động, giúp em hiểu rằng cuộc sống hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hy sinh của thế hệ cha anh.

Sinh ngày 26 tháng 12 năm 1947, trên quê hương Nghệ An, khi tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên giữa những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, bác Trần Xuân Thành đã gác lại tuổi trẻ, tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong vào ngày 08 tháng 6 năm 1967.

Bác được phân công công tác tại Đại đội xung kích 316 - N75 - P27, đảm nhận nhiệm vụ thống kê Đại đội về lao động và tiền lương. Công việc của bác tuy gắn với những con số, nhưng lại diễn ra giữa nơi bom rơi, đạn nổ. Bác cùng đồng đội làm nhiệm vụ tại Phà Bến Thủy - Nghi Xuân - Hà Tĩnh, một trong những tuyến giao thông huyết mạch của miền Bắc, nơi ngày đêm hứng chịu sự đánh phá ác liệt của không quân Mỹ nhằm cắt đứt con đường chi viện cho chiến trường miền Nam.

Những ngày ấy, tiếng còi báo động vang lên không ngớt. Mỗi khi máy bay địch xuất hiện, cả khu vực chìm trong khói lửa. Thế nhưng, ngay sau khi bom vừa dứt, những thanh niên xung phong lại nhanh chóng có mặt, tiếp tục công việc, bảo đảm giao thông thông suốt và hoàn thành nhiệm vụ được giao. Tất cả đều mang trong mình một niềm tin mãnh liệt rằng còn giữ được tuyến đường là còn góp phần vào thắng lợi của đất nước.

Trong quá trình làm nhiệm vụ, bác không may bị thương nặng. Cánh tay phải bị gãy, vùng cổ bị đạn bắn xuyên qua, nhiều lần chịu sức ép của bom đạn khiến hệ thần kinh bị ảnh hưởng, thị lực suy giảm nghiêm trọng. Những vết thương ấy trở thành dấu tích của một thời tuổi trẻ đầy gian khổ và cống hiến.

Khi nhắc về những năm tháng ấy, điều khiến em xúc động nhất không phải là những đau thương mà bác đã trải qua, mà chính là tình đồng đội sâu nặng. Bác chậm rãi kể rằng, hơn năm mươi năm đã trôi qua nhưng đến tận bây giờ bác vẫn nhớ như in những cái tên thân thương của từng người đồng đội đã cùng mình công tác tại bến phà. Mỗi cái tên đều gắn với một kỷ niệm, một lần cùng nhau tránh bom, cùng nhau sẻ chia từng ngụm nước, từng bữa cơm vội giữa khói lửa chiến tranh. Có người may mắn trở về, có người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Đối với bác, họ không chỉ là đồng đội mà còn là những người anh, người chị, những người bạn đã cùng nhau viết nên những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ.

Bác bảo rằng thời gian có thể làm con người già đi, nhưng không bao giờ có thể xóa nhòa ký ức về những người đã từng kề vai sát cánh. Đó là điều thiêng liêng mà bác luôn trân trọng và gìn giữ trong suốt cuộc đời mình.

Ngày 31 tháng 12 năm 1972, bác hoàn thành nhiệm vụ trở về quê hương. Những vết thương chiến tranh khiến sức khỏe của bác bị ảnh hưởng lâu dài, việc lao động cũng gặp nhiều khó khăn. Với sự quan tâm của Đảng và Nhà nước, bác được hưởng chế độ chính sách đối với người có công và được Hội đồng giám định y khoa xác định tỷ lệ thương tật 25%. Đó là sự ghi nhận đối với những đóng góp thầm lặng của một thanh niên xung phong đã cống hiến cả tuổi trẻ cho đất nước.

Dấu ấn lịch sử

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, lực lượng Thanh niên xung phong đã trở thành biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Họ không trực tiếp cầm súng chiến đấu trên mọi mặt trận, nhưng luôn có mặt ở những nơi gian khổ và nguy hiểm nhất để mở đường, giữ đường, bảo đảm giao thông, phục vụ chiến đấu và vận chuyển hậu cần.

Phà Bến Thủy là một trong những trọng điểm đánh phá ác liệt của địch. Nơi đây đã chứng kiến biết bao sự hy sinh thầm lặng của những thanh niên xung phong ngày đêm bám trụ để giữ cho mạch máu giao thông không bao giờ bị tắc nghẽn. Trong dòng chảy lịch sử ấy, bác Trần Xuân Thành đã góp một phần tuổi trẻ và sức lực của mình để viết nên trang sử vẻ vang của dân tộc.

Được lắng nghe câu chuyện của bác, em càng thấm thía giá trị của hòa bình và sự hy sinh của các thế hệ đi trước. Những vết thương trên cơ thể bác là minh chứng sống động cho một thời tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng vô cùng cao đẹp.

Là đoàn viên thanh niên hôm nay, em tự nhủ sẽ luôn ghi nhớ công lao của các thế hệ cha anh; không ngừng học tập, rèn luyện đạo đức, tích cực tham gia các hoạt động tình nguyện, góp phần xây dựng quê hương Văn Hiến ngày càng phát triển. Đó cũng là cách thiết thực nhất để tiếp nối ngọn lửa truyền thống mà các thế hệ Thanh niên xung phong đã trao lại.

Câu chuyện của bác Trần Xuân Thành không chỉ là ký ức của một con người, mà còn là ký ức của cả một thế hệ. Những năm tháng hoa lửa đã lùi xa, nhưng tinh thần cống hiến, lòng yêu nước và tình đồng chí của những Thanh niên xung phong sẽ mãi là ngọn lửa soi đường cho thế hệ trẻ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
DẤU CHÂN NGƯỜI THANH NIÊN | Câu chuyện thời hoa lửa