Cựu chiến binh

DẤU CHÂN NGƯỜI THƯƠNG BINH VỊ XUYÊN – MỘT THỜI HOA LỬA KHÔNG THỂ NÀO QUÊN

Tuyên Quang10/08/2026Xã Định Mỹ (Đoàn xã Định Mỹ)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

ẤU CHÂN NGƯỜI THƯƠNG BINH VỊ XUYÊN – MỘT THỜI HOA LỬA KHÔNG THỂ NÀO QUÊN

Tháng 5 năm 1978, người thanh niên Sùng Seo Hồ tình nguyện lên đường nhập ngũ, mang theo khát vọng cống hiến sức trẻ cho Tổ quốc. Hơn bốn năm làm nhiệm vụ tại mặt trận Vị Xuyên (Hà Giang), ông đã cùng đồng đội vượt qua những ngày tháng khốc liệt nơi tuyến đầu biên giới. Trở về quê hương với thương tật trên cơ thể, ông mang theo niềm tự hào của một người lính đã góp phần bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của đất nước.

Tuyên Quang07/08/2026Hoàng Thị Thu (Đoàn xã Khuôn Lùng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

DẤU CHÂN NGƯỜI THƯƠNG BINH VỊ XUYÊN – MỘT THỜI HOA LỬA KHÔNG THỂ NÀO QUÊN

Ông Sùng Seo Hồ sinh năm 1954, quê tại xã Khuôn Lùng, tỉnh Tuyên Quang. Tuổi trẻ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước còn nhiều khó khăn, khi nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền biên giới phía Bắc luôn được đặt lên hàng đầu. Với tinh thần yêu nước và trách nhiệm của người thanh niên, tháng 5 năm 1978, ông lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam.

Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động làm nhiệm vụ tại mặt trận Vị Xuyên (Hà Giang) – nơi được biết đến là "tọa độ lửa" trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc. Giữa những dãy núi đá hiểm trở, các cán bộ, chiến sĩ phải bám trụ ngày đêm trên các điểm cao, thực hiện nhiệm vụ tuần tra, canh gác và sẵn sàng chiến đấu trong mọi tình huống.

Cuộc sống của người lính nơi đây vô cùng gian khổ. Những bữa cơm vội giữa chiến hào, những đêm thức trắng làm nhiệm vụ, những lần hành quân vượt núi đá trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt đã trở thành ký ức không thể nào quên. Dẫu phải đối mặt với nhiều hiểm nguy, ông và đồng đội vẫn luôn giữ vững tinh thần lạc quan, đoàn kết và quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ biên cương của Tổ quốc.

Trong những năm tháng ấy, điều khiến ông xúc động nhất là tình đồng chí, đồng đội. Những người lính trẻ cùng nhau chia sẻ từng ngụm nước, từng phần lương thực, cùng động viên nhau vượt qua gian khổ. Giữa ranh giới của sự sống và cái chết, tình đồng đội trở thành điểm tựa tinh thần giúp mỗi người thêm vững vàng để tiếp tục chiến đấu và hoàn thành nhiệm vụ.

Trong quá trình thực hiện nhiệm vụ tại Vị Xuyên, ông Sùng Seo Hồ bị thương và trở thành thương binh. Vết thương trên cơ thể là minh chứng cho những tháng ngày chiến đấu gian khổ, đồng thời cũng là biểu tượng cho lòng dũng cảm và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì độc lập, chủ quyền của Tổ quốc. Dù phải mang thương tật suốt đời, ông chưa bao giờ xem đó là mất mát, mà luôn coi đó là niềm tự hào của một người lính đã hoàn thành trách nhiệm với đất nước.

Tháng 6 năm 1982, sau hơn bốn năm phục vụ trong quân đội, ông hoàn thành nghĩa vụ và trở về quê hương. Trở lại cuộc sống đời thường, ông tiếp tục lao động, xây dựng kinh tế gia đình và tích cực tham gia các hoạt động của địa phương. Với ý chí và nghị lực của một người thương binh, ông luôn nỗ lực vượt qua khó khăn, trở thành tấm gương về tinh thần vượt khó, ý chí vươn lên và lối sống trách nhiệm.

Đối với ông Sùng Seo Hồ, quãng đời quân ngũ tại Vị Xuyên luôn là ký ức thiêng liêng nhất. Đó là nơi ông đã cống hiến những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ, là nơi có những người đồng đội đã cùng nhau vượt qua gian khổ và cũng là nơi ông để lại một phần máu xương vì sự bình yên của Tổ quốc.

Câu chuyện của ông Sùng Seo Hồ không chỉ là câu chuyện của riêng một người lính mà còn là hình ảnh tiêu biểu của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã sẵn sàng gác lại hạnh phúc riêng để lên đường bảo vệ biên cương. Những vết thương chiến tranh có thể theo ông suốt cuộc đời, nhưng trên hết, đó là minh chứng sống động cho lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và sự hy sinh cao cả của những người lính Vị Xuyên. Những ký ức ấy sẽ mãi được gìn giữ như một phần lịch sử thiêng liêng của quê hương Khuôn Lùng, góp phần giáo dục truyền thống cách mạng, lòng biết ơn và niềm tự hào dân tộc cho các thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn