DẤU CHÂN NHỎ GIỮA ĐẠI NGÀN
DẤU CHÂN NHỎ GIỮA ĐẠI NGÀN
buổi sáng ở Pú Nhung thường bắt đầu bằng tiếng gà gọi nhau giữa những mái nhà nằm nép dưới chân núi.
Vừ A Dính lớn lên giữa những con dốc như thế.
Cậu bé người Mông mới mười ba tuổi nhưng đã quen với những con đường rừng, những khe suối và những lối mòn chỉ người trong bản mới biết. Những ngày ấy, quân Pháp thường xuyên càn quét. Bản làng bị đốt phá, người dân phải chạy vào rừng.
Dính không muốn chỉ đứng nhìn.
Năm 1947, cậu xin làm liên lạc cho lực lượng cách mạng ở địa phương. Công việc của một người liên lạc nhỏ tuổi tưởng như rất đơn giản: đưa thư, chuyển tin, dẫn đường, tiếp tế lương thực.
Nhưng mỗi lần rời bản, Dính đều hiểu rằng mình có thể không trở về.
Có những hôm cậu đi một mình giữa rừng. Có những lúc phải nằm im bên bụi cây để tránh toán lính địch. Con đường quen thuộc của tuổi thơ bỗng trở thành con đường của chiến tranh.
Rồi một ngày, Dính bị địch bắt.
Chúng muốn cậu chỉ nơi cán bộ cách mạng đang ẩn náu.
Cậu không nói.
Những đòn tra hỏi không làm cậu khuất phục. Cuối cùng, quân địch sát hại Vừ A Dính vào ngày 15 tháng 6 năm 1949, khi cậu chưa tròn mười lăm tuổi.
Một cậu bé đã nằm lại giữa núi rừng.
Nhưng những con đường cậu từng đi thì vẫn còn đó.


