DẤU CHÂN NƠI DẢI CUNG ĐƯỜNG VÙNG CAO VÀ KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH VĂN YÊN
DẤU CHÂN NƠI DẢI CUNG ĐƯỜNG VÙNG CAO VÀ KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH VĂN YÊN
Trong căn nhà ngợp ánh nắng bình yên, cựu chiến binh Nguyễn Thế Quyết cẩn thận mở chiếc hộp nhỏ đựng lại chiếc huy hiệu và tấm thẻ quân nhân đã hằn nét thời gian. Sinh năm 1967, ở cái tuổi cận kề lục tuần, ánh mắt ông vẫn bừng lên nét tinh anh cùng niềm kiêu hãnh rạng rỡ khi nhớ về một thời tuổi trẻ khoác áo màu xanh chú bộ đội. Với ông, quãng thời gian từ năm 1988 đến năm 1990 gắn bó tại Đồn 251 HLS, thuộc Bộ Chỉ huy Quân sự huyện Văn Yên là những năm tháng đong đầy kỷ niệm thiêng liêng, khắc sâu trong tâm khảm không bao giờ phai mờ.
Mùa xuân tuổi 21 và chặng đường lên biên ải
Năm 1988, khi đất nước đang trong giai đoạn đầu của công cuộc Đổi mới nhưng địa bàn vùng cao, vùng biên giới vẫn còn vô cùng gian khó và tiềm ẩn nhiều phức tạp, chàng thanh niên Nguyễn Thế Quyết vừa tròn 21 tuổi đã gạt lại những dự định cá nhân, hăng hái hăng hái lên đường nhập ngũ thực hiện nghĩa vụ thiêng liêng với Tổ quốc.
Sau thời gian huấn luyện tân binh bài bản, ông được phân công về công tác tại Đồn 251 HLS, trực thuộc Bộ Chỉ huy Quân sự huyện Văn Yên. Đồn 251 ngày ấy nằm ở địa bàn núi cao hiểm trở, nhiệm vụ trọng tâm là tuần tra, chốt giữ, bảo vệ an ninh trật tự địa bàn, giữ vững bình yên cho các bản làng dân tộc và sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống bất ngờ.
Kỷ niệm đáng nhớ: Đêm mưa rừng bám bản và tình đồng chí Đồn 251
Nhớ về những năm tháng ở Đồn 251, ông Quyết không thể quên sự khắc nghiệt của thời tiết vùng cao Văn Yên cùng những chuyến tuần tra xuyên qua hàng chục cây số đường rừng dốc đứng.
Kỷ niệm sâu sắc nhất trong 2 năm quân ngũ của ông là đợt hành quân dã ngoại và cắm bản giúp đỡ bà con khắc phục hậu quả đợt mưa lũ lịch sử vào cuối năm 1989. Đêm đó, mưa rừng trút xuống như trút nước, dòng suối dâng cao cắt đứt con đường vào bản. Đơn vị Đồn 251 nhận lệnh khẩn cấp di dời dân cư vùng nguy cơ sạt lở đến nơi an toàn.
Ông Quyết cùng đồng đội đã dầm mình trong bùn đất và nước lũ suốt đêm, cõng từng cụ già, bế từng em nhỏ qua dòng nước xiết. Khi mọi người đã an toàn, các anh lại quây quần dưới mái nhà sàn tạm, chia nhau từng ngụm nước ấm trong chiếc bình tông và củ sắn nùi nóng hổi do bà con dúi vào tay. Giữa tiếng mưa rừng rít qua kẽ lá, những câu chuyện về quê nhà, về khát vọng cống hiến của những người lính trẻ lại cất lên đầy ấm áp. Chính tình đồng chí, đồng đội keo sơn và tình quân dân thắm thiết ấy đã tiếp thêm sức mạnh giúp người lính Nguyễn Thế Quyết vượt qua mọi gian khổ, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao.
Trở về thời bình và phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" giữ trọn
Năm 1990, hoàn thành xuất sắc nghĩa vụ quân sự đối với Tổ quốc, ông Nguyễn Thế Quyết xuất ngũ trở về với cuộc sống đời thường. Rời Đồn 251 HLS và Ban Chỉ huy Quân sự huyện Văn Yên, ông mang theo hành trang vô giá là tác phong kỷ luật, tinh thần kiên cường và chí khí không lùi bước trước khó khăn của người lính.
Bước vào chặng đường lao động mới, cựu chiến binh Nguyễn Thế Quyết tiếp tục phát huy bản chất tốt đẹp của "Bộ đội Cụ Hồ". Ông hăng hái tham gia phát triển kinh tế gia đình, tích cực đóng góp cho các hoạt động của hội cựu chiến binh và phong trào tại địa phương, luôn là tấm gương sáng cho con cháu noi theo.
Giờ đây, khi nhìn lại chặng đường đã qua, ông Nguyễn Thế Quyết luôn mỉm cười tự hào. Quãng thời gian 1988 – 1990 tại Đồn 251 HLS, BCH Quân sự Văn Yên tuy không quá dài so với một đời người, nhưng đó là hai năm thanh xuân rực rỡ nhất – nơi ông đã dâng trọn sức trẻ và nhiệt huyết cho sự bình yên của quê hương, đất nước.



