DẤU CHÂN NƠI TUYẾN ĐẦU
DẤU CHÂN NƠI TUYẾN ĐẦU
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước gian khổ mà hào hùng, hình ảnh những chiếc xe tăng rầm rộ xé rách màn sương, húc văng rào gai, dẫn đầu các mũi tiến công đã trở thành biểu tượng cho sức mạnh đột phá của Quân đội nhân dân Việt Nam. Sau bánh xích lăn qua muôn ngàn dặm đèo dốc và khói lửa là những người lính Tăng Thiết giáp dũng cảm, kiên cường. Cựu chiến binh Nguyễn Hữu Kếch — người con sinh năm 1938 — chính là một trong những mảnh ghép lịch sử lặng thầm nhưng đầy kiêu hãnh ấy.
Tuổi trẻ xếp lại bút nghiên, bước vào cuộc chiến
Tháng 2 năm 1961, khi miền Bắc đang sống trong những ngày tháng lao động xây dựng Chủ nghĩa xã hội và hướng về miền Nam ruột thịt, thanh niên Nguyễn Hữu Kếch khi đó vừa tròn 23 tuổi đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, xếp lại những dự định cá nhân để lên đường nhập ngũ.
Được tuyển chọn vào Binh chủng Tăng Thiết giáp — lực lượng kỹ thuật binh chủng hiện đại lúc bấy giờ — ông nhanh chóng bước vào quá trình huấn luyện vô cùng nghiêm ngặt. Những ngày tháng miệt mài trên thao trường dưới nắng xối mưa dầm, quen với tiếng động cơ gầm rú, mùi dầu mỡ đặc quánh và cái nóng như thiêu như đốt bên trong khoang xe thép đã nhào nặn nên một người lính xe tăng bản lĩnh, vững vàng tay lái và thành thạo khí tài.
"Đã lên xe là tiến công" — Những năm tháng lửa đạn nơi tiền tuyến
Cuộc chiến ngày càng khốc liệt, những binh đoàn xe tăng được điều động vào các chiến trường trọng điểm. Binh chủng Tăng Thiết giáp có câu khẩu hiệu nằm lòng: "Đã ra quân là đánh thắng, đã lên xe là tiến công". Nguyễn Hữu Kếch cùng các đồng đội của mình đã sống và chiến đấu trọn vẹn với tinh thần ấy.
Trên những tuyến đường chiến dịch đầy hố bom, trọng điểm đánh phá ác liệt của không quân địch, chiếc xe tăng không chỉ là vũ khí tiến công mà còn là "ngôi nhà", là pháo đài gắn bó sinh tử với người chiến sĩ. Trong không gian chật hẹp, ngột ngạt của khoang xe giữa cái nóng miền Trung hay cái nắng cháy rừng Tây Nguyên, người lính xe tăng như ông Kếch vừa phải giữ vững tay lái qua muôn vàn địa hình hiểm trở, vừa phải sẵn sàng đối mặt với tên lửa, bom pháo và đạn chống tăng của kẻ thù.
Dấu chân của ông và vết bánh xích xe tăng đã hằn sâu trên những dặm đường tuyến đầu, mở lối cho bộ binh, san phẳng các cứ điểm phòng ngự kiên cố của địch. Giữa ranh giới sống chết mong mong, điều giữ cho tâm trí người lính Nguyễn Hữu Kếch luôn vững vàng chính là niềm tin sắt đá vào ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước thu về một mối.
Trở về thời bình và lửa nghề còn mãi
Sau gần 10 năm cống hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân cho quân ngũ, trải qua biết bao trận chiến gian khổ, đến tháng 12 năm 1970, chiến sĩ Nguyễn Hữu Kếch hoàn thành sứ mệnh lịch sử của mình và được Nhà nước cho xuất ngũ trở về địa phương.
Rời quân ngũ, cởi bỏ bộ quân phục màu xanh áo lính Tăng Thiết giáp, ông Nguyễn Hữu Kếch lại trở về với cuộc sống đời thường, tiếp tục lao động, cống hiến cho quê hương. Dù chiến tranh đã lùi xa, những vệt sẹo thời gian và dấu ấn khói lửa chiến trường vẫn in hằn trong ký ức của người cựu chiến binh.
Hình ảnh người lính Tăng Thiết giáp Nguyễn Hữu Kếch sinh năm 1938, với gần một thập kỷ vững vàng nơi tuyến đầu (2/1961 – 12/1970), mãi là tấm gương sáng về lòng yêu nước, tinh thần hy sinh cho thế hệ trẻ hôm nay và mai sau tiếp bước noi theo. Dấu chân ông nơi tuyến đầu năm xưa đã góp phần gieo mầm cho màu xanh hòa bình của dân tộc hôm nay.


