DẤU CHÂN QUA MIỀN ĐẤT LỬA
Năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn gay go và quyết liệt nhất, người thanh niên Trần Thành Lực khi ấy mới tròn 17 tuổi đã gác lại tuổi học trò mơ mộng để viết đơn lên đường nhập ngũ. Mang theo hành trang đơn sơ cùng nhiệt huyết của tuổi trẻ, ông chia tay quê nhà để bước vào những chặng đường hành quân dằng dặc xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước. Nhớ những ngày đầu bước chân vào chiến trường, dưới làn mưa bom đạn xối xả và cái nắng cháy da của dải đất Quảng Trị – Thừa Thiên, ông cùng các đồng đội đã kiên cường bám trụ từng vị trí, nếm trải biết bao gian khổ, từ những cơn sốt rét rừng ngặt nghèo cho đến những bữa cơm độn sắn nếp nương thiếu thốn.
Trong suốt những năm tháng gian lao ấy, kỷ niệm khắc sâu nhất trong tâm trí ông là những đêm cùng đồng đội vượt sông, mở đường dưới làn ánh sáng pháo sáng lập lòe của địch, nơi mranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ trong gang tấc nhưng lòng người vẫn vững như thép đá. Tình đồng chí gắn bó kề vai sát cánh, sẵn sàng nhường nhau ngụm nước, sẻ chia tấm nilon che mưa giữa rừng sâu chính là sức mạnh vô hình giúp ông kiên cường vượt qua hàng trăm trận đánh.
Mùa xuân năm 1975, ông vinh dự cùng đoàn quân tiến về giải phóng miền Nam, vỡ òa trong niềm hạnh phúc nghẹn ngào của ngày đất nước trọn niềm vui thống nhất. Sau khi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ bảo vệ và tiếp quản vùng mới giải phóng, đến năm 1977, ông Trần Thành Lực nhận quyết định xuất ngũ, chia tay quân ngũ để trở về với cuộc sống đời thường. Hành trang trở về của ông không chỉ là chiếc ba lô bạc màu và bộ quân phục đã sờn vai, mà còn là bản lĩnh kiên cường của người lính Cụ Hồ cùng ký ức tự hào về một thời tuổi trẻ đã dâng trọn cho độc lập, tự do của Tổ quốc.


