Cựu chiến binh

Dấu chân qua miền hoa lửa và ngọn lửa trao truyền ở Đằng Cao

Bắc Ninh16/09/2026Lê Thị Thu Hiền (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chúng tôi về thôn Đằng Cao, xã Hoằng Hóa vào một chiều thu hanh vàng, tìm đến căn nhà nhỏ bình yên của bác Lê Quang Dũng – người cựu chiến binh đã kinh qua những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Ở tuổi ngoài bảy mươi, mái tóc đã bạc màu sương gió, nhưng đôi mắt bác vẫn sáng lên niềm tự hào kỳ lạ mỗi khi nhắc về một thời trai trẻ xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước. Nhấp chén trà xanh còn nghi ngút khói, mở lại chiếc ba lô sờn vai cùng vài tấm huân, huy chương đã nhuốm màu thời gian, ký воспоминаний trong bác lại ùa về vẹn nguyên như mới ngày hôm qua. Bác kể rằng năm 1972, khi cuộc kháng chiến bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, nghe theo tiếng gọi linh thiêng của Tổ quốc, chàng thanh niên Lê Quang Dũng vừa tròn 18 tuổi ở vùng quê nghèo Đằng Cao đã gạt giọt nước mắt chia tay gia đình, gác lại những dở dang của tuổi trẻ để lên đường nhập ngũ. Ngày ấy, hành trang mang theo chỉ có chiếc ba lô lép kẹp, đôi dép cao su và một trái tim hừng hực sức trẻ, chẳng ai nghĩ đến sống chết hay gian khổ, chỉ một lòng hướng về miền Nam ruột thịt với niềm tin sắt đá vào ngày chiến thắng. Đơn vị của bác được giao nhiệm vụ chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị – nơi được mệnh danh là "túi bom, biển lửa", nơi mà mỗi nhành cây, ngọn cỏ đều thấm đượm máu và mồ hôi của biết bao đồng đội.

Bác Dũng lặng người đi một lúc, ánh mắt nhìn xa xăm như đang tái hiện lại những trận đánh nghẹt thở năm xưa. Bác nhớ nhất những đêm mưa rừng xối xả, muỗi rừng đốt nát da thịt, những cơn sốt rét rừng hành hạ đến kiệt sức nhưng anh em vẫn nắm chặt tay nhau, nhường nhau từng hụm nước, từng củ sắn lùi để giữ vững tay súng. Có những trận pháo kích của địch cày xới nát cả một vùng đồi, tiếng bom nổ xé tai, khói đạn mù mịt làm mắt cay xè, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mong mong trong từng giây phút. Trong chiến hào chật hẹp, giữa tiếng gầm rú của máy bay địch và mùi khói súng nồng nặc, bác cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, đánh bật hết đợt tấn công này đến đợt tấn công khác của kẻ thù. Bác bảo, điều giúp những người lính tuổi mươi lăm, hai mươi vượt qua cơn bão đạn trận pháo ấy chính là tình đồng chí, đồng đội chí thiết, chí thành; là lời thề sắt son "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Có những người anh em vừa mới cùng nhau chia đôi chiếc lương khô ban sáng, đến chiều đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường, gạt nước mắt tiễn đưa đồng đội, những người còn lại lại tiếp tục cầm súng tiến lên. Máu của biết bao người con ưu tú đã hòa vào lòng đất mẹ để đổi lấy từng nhành cây, góc phố tự do, để làm nên Đại thắng mùa Xuân năm 1975 lịch sử, thu giang sơn về một mối.

Lắng nghe từng lời kể rút ra từ ruột gan của bác, lớp thế hệ trẻ Đoàn thanh niên chúng tôi không khỏi nghẹn ngào và xúc động sâu sắc. Những câu chuyện của bác không chỉ là hồi ức cá nhân, mà là một thước phim lịch sử sống động, một bản hùng ca bất tử về sự hy sinh vô bờ bến của thế hệ cha anh. Nhìn đôi bàn tay chai sần của bác Lê Quang Dũng – đôi bàn tay từng cầm súng bảo vệ quê hương và nay lại mẫn cán lao động, góp sức xây dựng thôn Đằng Cao ngày càng đổi mới – chúng tôi mới cảm nhận hết giá trị thiêng liêng của hai chữ "Hòa bình". Trở về với đời thường sau chiến tranh, mang trên mình những vết thương mỗi khi gió mùa về lại đau nhức, bác vẫn giữ nguyên phẩm chất cao quý của "Bộ đội Cụ Hồ": giản dị, kiên cường, sống gương mẫu và hết lòng vì cộng đồng. Ngọn lửa cách mạng mà bác và bao thế hệ cựu chiến binh đã thắp lên trong những năm tháng hoa lửa ấy chưa bao giờ tắt, mà vẫn đang tiếp tục soi sáng, truyền lửa cho tuổi trẻ hôm nay. Đứng trước bác, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên xã Hoằng Hóa – tự hứa sẽ sống, học tập và cống hiến sao cho xứng đáng với máu xương mà các thế hệ đi trước đã đổ xuống, nguyện tiếp bước truyền thống anh hùng, nỗ lực sức trẻ để xây dựng quê hương Đằng Cao ngày càng giàu đẹp, văn minh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Dấu chân qua miền hoa lửa và ngọn lửa trao truyền ở Đằng Cao | Câu chuyện thời hoa lửa