Dấu chân qua mùa lửa
Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, trong chiến dịch gắn với Chiến dịch Điện Biên Phủ, có một người lính quê Tiên Sơn tên là Lâm. Anh không phải người nổi bật trong đơn vị, nhưng lại là một trong những người bền bỉ nhất.
Hành quân qua những dãy núi trùng điệp, đôi chân anh nhiều lần rớm máu. Đường đi gập ghềnh, thiếu thốn đủ thứ, nhưng trong balo của anh lúc nào cũng có một nắm đất quê nhà – thứ mà anh mang theo như một lời nhắc nhở về lý do mình chiến đấu.
Trong một trận đánh quan trọng, đơn vị của Lâm phải giữ vững một vị trí then chốt. Suốt nhiều giờ liền, họ bám trụ, kiên cường giữ vị trí. Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu: nếu lùi bước, sẽ ảnh hưởng đến cả cục diện.
Giữa lúc khó khăn nhất, Lâm lấy nắm đất quê ra, siết chặt trong tay. Anh thì thầm:
“Vì quê hương…”
Câu nói ấy không chỉ dành cho riêng anh, mà như lan sang những người xung quanh. Từng người một, họ đứng vững hơn, kiên định hơn.
Khi trận chiến kết thúc, Lâm ngồi lặng nhìn về phía xa. Đôi chân anh mỏi mệt, nhưng ánh mắt lại sáng lên niềm tin. Anh biết, những dấu chân của mình – dù nhỏ bé – cũng đã góp phần làm nên một chiến thắng lớn lao.



