Dấu Chân Tây Tiến Ở Mường Pa
Dưới đây là một câu chuyện ngắn mang không khí thời hoa lửa, lấy cảm hứng từ đoàn quân Tây Tiến và điểm dừng chân ở bản làng người Thái Mường Pa
Con đường núi uốn lượn như một dải lụa xám vắt qua sườn trời. Đoàn quân Tây Tiến sau nhiều ngày băng rừng, vượt suối, cuối cùng cũng nhìn thấy Mường Pa hiện ra trong làn sương chiều bảng lảng. Bản làng người Thái nằm nép mình bên dòng suối trong veo, những mái nhà sàn thấp thoáng dưới tán cọ già, khói bếp lam chiều quyện cùng mùi lúa mới thơm nồng.
Những người lính dừng chân, súng khoác vai, áo trấn thủ đã sờn vai vì mưa rừng gió núi. Gương mặt ai cũng hốc hác, nhưng ánh mắt thì bỗng mềm lại khi nghe tiếng trẻ con cười khúc khích sau hàng rào tre, khi thấy những thiếu nữ Thái e ấp trong váy áo thổ cẩm, đôi má ửng hồng như hoa ban đầu mùa.
Đêm xuống rất nhanh. Lửa trại bập bùng giữa sân bản. Chén rượu cần chuyền tay ấm nồng, xua đi cái lạnh rừng sâu và nỗi nhớ nhà lặng thầm trong lòng người lính trẻ. Tiếng khèn, tiếng trống vang lên chậm rãi, hòa cùng nhịp tim những chàng trai Hà Nội, Nam Định, Thanh Hóa… lần đầu biết thế nào là một đêm yên bình giữa miền biên viễn.
Có người lính ngồi lặng bên bếp lửa, mắt nhìn xa xăm về phía núi. Ngày mai, họ lại lên đường — phía trước là dốc cao, là sương độc, là những trận đánh không hẹn ngày về. Nhưng đêm nay, ở Mường Pa, họ được làm người bình thường: được cười, được nghe một câu chuyện cổ bằng tiếng Thái không hiểu hết nhưng vẫn thấy lòng dịu lại.
Sáng hôm sau, sương còn giăng kín lối. Cả bản tiễn đoàn quân bằng những nắm xôi nóng, những ánh mắt lưu luyến không nói thành lời. Đoàn Tây Tiến lại khuất dần sau rừng già, mang theo trong tim hình ảnh Mường Pa — một chốn dừng chân ngắn ngủi nhưng đủ để sưởi ấm cả một thời hoa lửa gian lao mà hào hùng.


