Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

DẤU CHÂN THẦN TỐC MÙA XUÂN 1975

Câu chuyện của cựu chiến binh Trần Văn Dũng là một câu chuyện nhỏ trong bản anh hùng ca lớn của dân tộc. Từ một chàng trai quê Hà Tĩnh, ông đã trở thành người lính trong đội hình Binh đoàn Hương Giang, góp một phần tuổi xuân vào hành trình đi đến ngày thống nhất.

Hà Tĩnh25/08/2026Xã Chiềng Ken (Đoàn xã Chiềng Ken)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TỪ MIỀN QUÊ HÀ TĨNH ĐẾN NHỮNG NẺO ĐƯỜNG RA TRẬN

Có một thế hệ thanh niên đã gửi lại tuổi đôi mươi nơi chiến trường để đổi lấy mùa xuân thống nhất cho dân tộc. Trong đội ngũ những người lính năm ấy có Trần Văn Dũng, người con của quê hương Hà Tĩnh giàu truyền thống cách mạng.

Năm 1971, khi vừa tròn 19 tuổi, Dũng rời quê hương xã Thạch Kim để lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay, mẹ gói cho con trai một nắm cơm nhỏ, đôi bàn tay run run nắm lấy tay con:

“Con đi vì nước, mẹ không giữ. Chỉ mong ngày đất nước yên bình, mẹ còn được nhìn thấy con trở về.”

Chàng trai trẻ không biết rằng phía trước mình là những năm tháng dài đầy bom đạn và gian khổ. Nhưng trong trái tim anh khi ấy chỉ có một suy nghĩ: Tổ quốc đang cần, người thanh niên không thể đứng ngoài cuộc chiến.

Sau thời gian huấn luyện, Trần Văn Dũng được biên chế vào Trung đoàn 66, Sư đoàn 304, chiến đấu trong đội hình Quân đoàn 2 – Binh đoàn Hương Giang, một trong những binh đoàn chủ lực của Quân đội nhân dân Việt Nam.


MỘT THỜI HOA LỬA TRÊN CHIẾN TRƯỜNG

Những năm tháng ở chiến trường đã biến chàng trai quê Hà Tĩnh thành người lính thực thụ. Dũng cùng đồng đội trải qua biết bao cuộc hành quân dài ngày, vượt núi cao, qua những cánh rừng Trường Sơn, sống trong điều kiện thiếu thốn và luôn đối mặt với bom đạn.

Đối với những người lính Quân đoàn 2, mùa Xuân năm 1975 là những ngày tháng không thể nào quên.

Sau những thắng lợi liên tiếp trên chiến trường, khí thế tiến công lan rộng khắp các đơn vị. Lệnh hành quân được truyền xuống:

“Thần tốc, táo bạo, bất ngờ, chắc thắng!”

Cả đơn vị như được tiếp thêm sức mạnh. Những đoàn xe, đoàn quân nối dài tiến về phía Nam. Người lính nào cũng hiểu rằng ngày toàn thắng đã ở rất gần.


TRẬN ĐÁNH Ở CỬA NGÕ SÀI GÒN

Cuối tháng 4 năm 1975, đơn vị của Trần Văn Dũng tiến vào chiến trường phía Nam trong đội hình Quân đoàn 2. Nhiệm vụ phía trước là đánh phá các tuyến phòng thủ quan trọng, mở đường cho đại quân tiến vào giải phóng Sài Gòn.

Trong những ngày chiến đấu ác liệt, Dũng tham gia trận tiến công vào căn cứ Nước Trong, một khu vực phòng thủ quan trọng ở cửa ngõ phía Đông Nam.

Rạng sáng, pháo binh bắt đầu nã đạn. Tiếng pháo vang dội làm rung chuyển cả một vùng. Sau những loạt pháo chuẩn bị, bộ binh bắt đầu tiến lên.

Trần Văn Dũng cùng đồng đội lao qua những khoảng trống dưới làn đạn. Khói súng, tiếng nổ và tiếng hô xung phong hòa vào nhau.

Bất ngờ, một đồng đội bên cạnh anh bị thương.

“Dũng! Đừng bỏ tôi!” – tiếng người đồng đội gọi trong tiếng súng.

Không chút do dự, Dũng bò đến, cùng một chiến sĩ khác đưa đồng đội vào vị trí an toàn. Nhưng vừa đặt được người bị thương xuống công sự, anh đã nghe tiếng chỉ huy thúc giục:

“Phía trước đang cần người! Tiếp tục tiến công!”

Dũng nhìn người đồng đội rồi siết chặt khẩu súng.

Anh hiểu rằng người lính trong chiến trận không có quyền lựa chọn con đường dễ dàng. Phía trước là nhiệm vụ, phía sau là đồng đội và Tổ quốc.

Anh quay lại đội hình, tiếp tục chiến đấu.

Sau những giờ phút căng thẳng, với sự hiệp đồng của các lực lượng, đơn vị từng bước làm chủ trận địa. Nhưng chiến thắng cũng phải đánh đổi bằng những mất mát. Có những người đồng đội vừa cùng nhau chia nhau ngụm nước, kể chuyện về quê nhà, giờ đây đã mãi mãi nằm lại.

Dũng đứng lặng trước người đồng đội đã hy sinh, trong lòng nghẹn lại.

“Chúng tôi phải đi tiếp. Phải sống và chiến đấu để phần hy sinh của anh em không trở thành vô nghĩa.”

Đó cũng là lời hứa của những người lính còn sống với những người đã nằm xuống.


TIẾN VỀ DINH ĐỘC LẬP

Những ngày cuối tháng 4 năm 1975, cả đất nước như đang chờ đợi một giờ phút lịch sử.

Quân đoàn 2 tiếp tục hành quân với tốc độ cao, tiến về Sài Gòn. Những người lính Binh đoàn Hương Giang mang trong mình niềm tin mãnh liệt vào chiến thắng.

Sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, tin chiến thắng vang lên.

Đất nước thống nhất!

Giữa niềm vui vỡ òa, Trần Văn Dũng không quên những người đồng đội đã không thể đi đến ngày hôm nay. Anh ngước nhìn bầu trời trong xanh và thầm gọi tên những người bạn đã nằm lại trên đường hành quân.

Nước mắt người lính rơi xuống.

Đó là nước mắt của niềm vui, của sự mất mát và của một chặng đường dài đã đi qua.


TRỞ VỀ VÀ GIỮ MÃI NGỌN LỬA TUỔI TRẺ

Sau ngày đất nước thống nhất, Trần Văn Dũng trở về quê hương Hà Tĩnh, trở lại cuộc sống đời thường. Nhưng những năm tháng trong màu áo lính chưa bao giờ rời khỏi ký ức ông.

Hôm nay, khi tuổi đã ngoài bảy mươi, mỗi lần gặp lại đồng đội, người cựu chiến binh lại bồi hồi nhắc về những ngày tháng của Quân đoàn 2 – Binh đoàn Hương Giang.

Ông thường nói với con cháu:

“Chúng tôi đi qua chiến tranh khi còn rất trẻ. Có người trở về, có người nằm lại. Điều quý giá nhất của hôm nay là hòa bình. Các thế hệ sau phải biết trân trọng và gìn giữ.”

Câu chuyện của cựu chiến binh Trần Văn Dũng là một câu chuyện nhỏ trong bản anh hùng ca lớn của dân tộc. Từ một chàng trai quê Hà Tĩnh, ông đã trở thành người lính trong đội hình Binh đoàn Hương Giang, góp một phần tuổi xuân vào hành trình đi đến ngày thống nhất.

Thời gian có thể làm mái tóc người lính bạc trắng, nhưng không thể làm phai mờ những năm tháng hoa lửa. Trên những chặng đường thần tốc mùa Xuân năm 1975, dấu chân của những người lính Quân đoàn 2 đã góp phần viết nên trang sử vẻ vang của dân tộc.

Và ngọn lửa của lòng yêu nước, tình đồng chí, đồng đội – ngọn lửa của một thời tuổi trẻ sống và chiến đấu vì Tổ quốc – sẽ mãi cháy sáng trong trái tim những người lính Binh đoàn Hương Giang năm nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn