Dấu chân tháng năm ở hậu phương lớn
rở về từ quân ngũ sau những năm tháng thanh xuân sôi nổi khoác trên mình màu áo lính thuộc Bộ Tư lệnh Hậu cần giai đoạn 1981 - 1985, khi ngồi lại bên hiên nhà yên bình tại thôn Đằng Trung, xã Hoằng Hóa ngày nay, ánh mắt bác Nguyễn Đức Vượng vẫn rực lên thứ ánh sáng của một thời hoa lửa không thể nào quên, nơi mỗi bước chân hành quân của thế hệ đi trước đều thấm đượm mồ hôi, gian khó nhưng tràn ngập tinh thần lạc quan cách mạng; để rồi mỗi khi những đoàn viên thanh niên chúng tôi có dịp ngồi quây quần bên bác vào những chiều tháng Tám lịch sử, lắng nghe từng lời kể trầm ấm mà chân tình của bác, thế hệ trẻ lại như được sống lại một thời kỳ oanh liệt của đất nước qua ký ức về những cung đường vận tải chiến lược, những đêm thức trắng cùng đồng đội bám trụ trạm giao liên, kho tàng để bảo đảm từng hạt gạo, viên đạn, lít xăng đến tay tiền tuyến kịp thời nhất. Nhớ lại những ngày đầu tiên nhập ngũ vào năm 1981, chàng thanh niên làng Đằng Trung ngày ấy dẫu chỉ quen với lũy tre làng, bờ ruộng quê hương nhưng mang trong mình một ý chí sắt đá và nhiệt huyết tuổi trẻ phơi phới, đã nhanh chóng hòa nhập vào kỷ luật thép của quân đội, để rồi từ môi trường tôi luyện ấy, bác cùng đồng đội tại Bộ Tư lệnh Hậu cần đã trải qua biết bao kỷ niệm vui buồn, từ những buổi chiều tối mịt mờ sương núi cùng nhau chia sẻ củ sắn lùi vội bên bếp lửa chiến khu cho đến những chuyến xe vận chuyển hàng hóa xuyên đêm trong điều kiện thiếu thốn vô vàn, đối mặt với bao thử thách khắc nghiệt của thời tiết và chiến tranh. Bác Vượng vẫn thường xúc động kể cho chúng tôi nghe về tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng – thứ tình cảm được kết tinh từ máu và mồ hôi, nơi mà giữa chốn gian nguy, một miếng cơm sẻ đôi, một ngụm nước ngọt lành chuyền tay nhau cũng đủ sưởi ấm những trái tim người lính trẻ đang hướng về miền Nam ruột thịt hay các vùng biên cương của Tổ quốc. Nhìn bàn tay chai sần theo năm tháng của bác, thế hệ thanh niên chúng tôi hôm nay vô cùng nghẹn ngào và kính phục trước những hy sinh thầm lặng mà lớn lao ấy, bởi chúng tôi hiểu rằng sự bình yên, đổi mới của quê hương Hoằng Hóa hôm nay được đánh đổi bằng chính thanh xuân, xương máu và tuổi trẻ của biết bao thế hệ cha anh đi trước. Tiếp nối ngọn lửa truyền thống vẻ vang đó, tuổi trẻ xã nhà nguyện sẽ luôn ghi nhớ công ơn sâu sắc, không ngừng rèn luyện đạo đức, tích cực học tập, lao động sáng tạo, xung kích đi đầu trong mọi phong trào thi đua yêu nước để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh, xứng đáng với niềm tin yêu và kỳ vọng mà các bác, các thế hệ cựu chiến binh đã gửi gắm. Khép lại buổi trò chuyện đầy xúc động ấy, hình ảnh người cựu chiến binh già với nụ cười hiền hậu, ánh mắt kiên định giữa không gian thanh bình của làng quê Đằng Trung đã khắc sâu vào tâm trí mỗi đoàn viên thanh niên chúng tôi như một tượng đài sống động về lòng yêu nước, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay mãi mãi khắc ghi quá khứ hào hùng để vững bước vươn lên trong kỷ nguyên mới.



