Cựu chiến binh

DẤU CHÂN THÁNG TƯ TRÊN CON ĐƯỜNG TRỞ VỀ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng với cựu chiến binh Lê Văn Bình, ở thôn Trung Hòa, xã An Phú, mỗi khi tháng Tư trở lại, ký ức của những năm tháng lửa đạn lại hiện lên rõ ràng như vừa mới hôm qua. Đó là quãng đời mà ông đã gửi trọn tuổi xuân cho chiến trường, cho khát vọng hòa bình của dân tộc.

Hải Phòng19/01/2026Sưu tầm (Chi đoàn trường tiểu học An Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ nép mình bên hàng cau già, ông Bình ngồi trầm ngâm nhìn ra khoảng sân đầy nắng. Mái tóc đã bạc, đôi bàn tay chai sần theo năm tháng, nhưng ánh mắt ông vẫn ánh lên vẻ cương nghị của người lính năm xưa. Ông kể rằng, năm 1966, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông rời quê lên đường nhập ngũ, biên chế vào đơn vị công binh thuộc Mặt trận B5.

Nhiệm vụ của đơn vị ông là mở đường, bắc cầu, rà phá bom mìn để bộ đội chủ lực tiến công. Đó là công việc thầm lặng nhưng vô cùng nguy hiểm. Mỗi bước đi đều có thể là bước cuối cùng. Có những đêm, bom địch vừa dứt, ông và đồng đội đã phải lao ra hiện trường, dùng tay dò từng quả mìn còn sót lại, tranh thủ từng phút để kịp thông đường cho xe ra tiền tuyến.

Những năm tháng ấy, cái chết luôn cận kề. Ông Bình không quên được hình ảnh những đồng đội ngã xuống khi công việc còn dang dở. Có người vừa cười nói đó thôi, phút sau đã mãi mãi nằm lại bên con đường mới mở. Nỗi đau mất mát đè nặng trong tim, nhưng không ai cho phép mình gục ngã, bởi phía trước còn nhiệm vụ, còn đồng đội đang chờ.

Đầu năm 1975, đơn vị ông nhận lệnh hành quân thần tốc vào Nam, tham gia bảo đảm giao thông cho chiến dịch cuối cùng. Những ngày cuối tháng Tư, cả chiến trường sôi sục khí thế. Tin chiến thắng dồn dập truyền về, tiếp thêm niềm tin cho người lính công binh nơi tuyến sau. Ngày 30.4.1975, khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, ông Bình đứng lặng rất lâu trên con đường vừa được thông tuyến. Trong khoảnh khắc ấy, ông nghĩ đến những đồng đội đã không kịp nhìn thấy ngày hòa bình.

Sau chiến tranh, ông tiếp tục ở lại đơn vị thêm vài năm để tham gia khắc phục hậu quả bom mìn, giúp nhân dân ổn định cuộc sống. Đến khi phục viên trở về quê, ông bắt đầu lại từ đầu với ruộng vườn, làng xóm, mang theo trong mình những ký ức không thể nào quên.

Giờ đây, cuộc sống đã yên bình. Mỗi độ tháng Tư về, ông Bình lại kể cho con cháu nghe về những con đường được mở bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của bao người lính. Ông luôn nhắc nhở thế hệ sau phải biết trân trọng hòa bình, sống xứng đáng với sự hy sinh của cha anh.

Chiến tranh đã qua, nhưng dấu chân tháng Tư vẫn còn in đậm trong lòng người cựu chiến binh. Đó là dấu chân của một thời hoa lửa, của lòng yêu nước giản dị mà bền bỉ, lặng lẽ soi sáng hành trình trở về của những người lính năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
DẤU CHÂN THÁNG TƯ TRÊN CON ĐƯỜNG TRỞ VỀ | Câu chuyện thời hoa lửa