Cựu Thanh niên xung phong

DẤU CHÂN THANH NIÊN XUNG PHONG TRÊN TUYẾN LỬA BIÊN CƯƠNG

Có những thế hệ đã gửi trọn tuổi xuân cho Tổ quốc trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Họ không chỉ cầm súng nơi trận tuyến mà còn âm thầm góp sức trên những mặt trận hậu cần, tiếp vận, bảo đảm cho từng bước tiến của quân đội. Chú Diệp Anh Tuấn, cựu Thanh niên Xung phong quê thị trấn Long Hồ, là một trong những người thanh niên như thế.

Vĩnh Long24/06/2026BCH LCĐ Khoa Dược - Trường Đại học Cửu Long (Đoàn Trường Đại học Cửu Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1955 trên vùng đất giàu truyền thống cách mạng của huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long, chú lớn lên trong những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó. Khi cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam nổ ra vào cuối năm 1978, tiếng gọi của Tổ quốc một lần nữa vang lên thôi thúc biết bao người trẻ. Không quản ngại hiểm nguy, chàng thanh niên Diệp Anh Tuấn đã tình nguyện lên đường thực hiện nhiệm vụ.

Trong lực lượng Thanh niên Xung phong huyện Long Hồ, chú được phân công làm Thư ký quân số thuộc Trung đoàn 1. Dù công việc gắn với sổ sách và thống kê quân số, nhưng thực tế chiến trường không cho phép bất kỳ ai đứng ngoài cuộc chiến. Cùng đồng đội, chú trực tiếp tham gia vận chuyển lương thực, tải đạn, đào công sự, bảo đảm hậu cần cho đơn vị và sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống trên chiến trường.

Nhớ lại những ngày tháng ấy, chú kể bằng giọng điềm tĩnh của người đã đi qua chiến tranh:

"Lúc đó ai cũng xác định nhiệm vụ là trên hết. Gian khổ, thiếu thốn hay nguy hiểm đều trở thành chuyện thường ngày. Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ và cùng đồng đội vượt qua tất cả."

Những ngày trên tuyến lửa biên giới là chuỗi thời gian đầy thử thách. Bom đạn, bệnh tật, thiếu thốn và hiểm nguy luôn cận kề. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, ý chí của những người thanh niên xung phong được tôi luyện mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Ngày 6 tháng 1 năm 1979 là dấu mốc mà chú vẫn còn nhớ như in. Tiếng súng phản công vang lên trên toàn tuyến biên giới Tây Nam. Đất trời rung chuyển bởi tiếng pháo, tiếng hỏa tiễn và những đợt tiến công dồn dập của quân ta. Những đoàn tàu chiến vượt dòng Mê Kông, những tốp máy bay phản lực lao vút trên bầu trời, mở đường cho chiến dịch lịch sử.

Sau nhiều giờ chiến đấu quyết liệt, niềm vui chiến thắng nhanh chóng lan tỏa khi lực lượng cách mạng tiến vào giải phóng thủ đô Phnom Penh của Campuchia. Đó là khoảnh khắc mà những người lính trẻ cảm nhận rõ nhất ý nghĩa thiêng liêng của sự hy sinh và cống hiến.

Thế nhưng chiến thắng nào cũng phải đánh đổi bằng máu và nước mắt.

Trong ký ức của chú Tuấn, hình ảnh người đồng đội thân thiết – đồng chí Mạc Tuấn Sơn, Đại đội phó quê Thanh Mỹ – vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua. Giữa lúc chiến sự ác liệt, tin báo anh Sơn bị thương nặng được truyền về đơn vị khiến tất cả lặng người.

Dù được khẩn trương đưa đi cứu chữa, anh đã không qua khỏi và anh dũng hy sinh. Sau này, Nhà nước truy tặng danh hiệu liệt sĩ cho anh. Sự ra đi ấy trở thành nỗi đau không thể nguôi ngoai đối với những người đồng đội từng cùng nhau chia ngọt sẻ bùi nơi chiến trường.

Chiến tranh kết thúc, chú Diệp Anh Tuấn trở về quê hương, mang theo những ký ức không thể phai mờ của một thời tuổi trẻ cống hiến. Trở lại cuộc sống đời thường, chú tiếp tục tham gia công tác tại địa phương. Hiện nay, chú là Đội trưởng Văn phòng ấp Thạnh Hưng, xã Phú Quới, luôn tận tâm với công việc, góp phần giữ gìn an ninh trật tự và xây dựng quê hương ngày càng phát triển.

Thời gian có thể làm phai màu những dấu vết chiến tranh, nhưng không thể xóa nhòa những năm tháng tuổi trẻ đầy nhiệt huyết của những người Thanh niên Xung phong. Cuộc đời chú Diệp Anh Tuấn là minh chứng cho tinh thần dấn thân, lòng yêu nước và ý chí cống hiến không ngừng nghỉ.

Những bước chân năm ấy đã đi qua lửa đạn để bảo vệ biên cương Tổ quốc. Hôm nay, câu chuyện của chú vẫn tiếp tục lan tỏa như một ngọn lửa đẹp, nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị của hòa bình, trách nhiệm công dân và tình yêu quê hương đất nước. Đó không chỉ là ký ức của một con người, mà còn là một phần lịch sử được viết nên bằng lòng quả cảm, sự hy sinh và niềm tin son sắt vào tương lai của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn