Bài viết

Dấu Chân Thanh Xuân Trên Những Tuyến Đường Lửa

Từ một cô gái trẻ nơi miền quê Quảng Bình, bà Đỗ Thị Thẩm đã dành trọn tuổi thanh xuân cho phong trào thanh niên xung phong và dân quân tự vệ trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ. Câu chuyện của bà là minh chứng sống động về tinh thần cống hiến, lòng dũng cảm và những hy sinh thầm lặng của thế hệ trẻ Việt Nam trong thời chiến.

Quảng Trị25/06/2026Lê Ngọc Khánh Chi (Đoàn phường Đồng Hới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử dân tộc không chỉ được tạo nên từ những chiến thắng vang dội mà còn được viết bằng sự hy sinh âm thầm của biết bao con người bình dị. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, hàng vạn thanh niên đã gác lại tuổi trẻ, gia đình và những ước mơ riêng để góp sức cho Tổ quốc. Bà Đỗ Thị Thẩm là một trong những người như thế. Cuộc đời bà gắn liền với những tuyến đường lửa, những hố bom và những tháng năm cống hiến không ngơi nghỉ cho quê hương, đất nước.

Sinh ra và lớn lên trong giai đoạn cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp còn nhiều gian khó, bà cùng gia đình từng sinh sống tại thị xã Đồng Hới. Sau ngày hòa bình lập lại, gia đình bà trở về quê hương, nơi bà tiếp tục học tập và lao động. Trưởng thành trong hoàn cảnh đất nước còn nhiều thử thách, bà sớm tham gia các hoạt động của thanh niên địa phương và được kết nạp vào Đoàn Thanh niên Lao động Việt Nam, nay là Đoàn TNCS Hồ Chí Minh.

Là một đoàn viên trẻ tuổi, bà luôn hăng hái thực hiện phong trào “Ba sẵn sàng”, sẵn sàng nhận bất kỳ nhiệm vụ nào mà Tổ quốc cần. Bên cạnh lao động sản xuất, bà còn tham gia nhiều phong trào phát triển kinh tế như trồng mía làm đường, trồng dâu nuôi tằm, khai phá những vùng đất mới ở Khe Ngang, Đá Liền và nhiều khu vực khác. Trong những năm tháng hòa bình ngắn ngủi ấy, bà cũng tham gia lực lượng dân quân du kích, học tập quân sự và tuần tra bảo vệ xóm làng.

Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, quê hương Quảng Bình trở thành mục tiêu đánh phá của không quân Mỹ. Bà Đỗ Thị Thẩm tham gia Trung đội nữ dân quân của thôn, đảm nhận nhiều nhiệm vụ quan trọng như đào hào giao thông, xây dựng công sự, làm nơi cất giấu xe quân sự, vũ khí và đạn dược. Bà cùng đồng đội đào hầm trú ẩn cho người già, trẻ nhỏ, đồng thời hỗ trợ cứu chữa dân thường và thương binh trong những trận bom dữ dội.

Không chỉ vậy, bà còn tham gia đội ứng cứu thường trực tại địa phương. Mỗi khi xảy ra sự cố do bom đạn gây ra, bà cùng đồng đội lập tức có mặt để cứu người bị sập hầm, tải thương hoặc hỗ trợ mai táng những người không may thiệt mạng. Trước mắt bà là những ngôi nhà đổ nát, những xóm làng tan hoang và biết bao mất mát đau thương. Thế nhưng, chính những điều ấy càng thôi thúc bà cùng đồng đội kiên cường bám trụ, tiếp tục thực hiện nhiệm vụ.

Từ năm 1960 đến năm 1972, bà đã tham gia sáu đợt phục vụ dân công hỏa tuyến và thanh niên xung phong. Trong suốt hơn một thập kỷ, bà có mặt tại nhiều công trình và địa bàn chiến lược như Lâm trường Ba Rền, Công trình Cẩm Ly, Chợ Gộ, Phúc Duệ và nhiều tuyến hậu cần quan trọng khác. Đặc biệt, bà từng làm nhiệm vụ tại khu vực Bắc bến phà Long Đại – một trong những trọng điểm đánh phá ác liệt trên tuyến đường Trường Sơn lúc bấy giờ.

Sau đó, bà tiếp tục cùng đồng đội tham gia mở các tuyến đường chiến lược nối từ Quảng Bình Quan, Đồng Hới đến hệ thống đường Trường Sơn. Công việc hằng ngày của bà là san lấp hố bom, làm đường, xây dựng các đoạn ngầm và nhanh chóng khôi phục giao thông sau mỗi đợt không kích. Đó là những công việc vô cùng nặng nhọc và nguy hiểm, bởi bom đạn có thể trút xuống bất cứ lúc nào. Dù vậy, bà và đồng đội vẫn kiên trì bám tuyến, góp phần giữ cho mạch máu giao thông luôn được thông suốt.

Nhìn lại những năm tháng ấy, bà Đỗ Thị Thẩm khiêm tốn chia sẻ rằng bản thân chỉ đóng góp một phần nhỏ bé cho quê hương trong thời kỳ chiến tranh. Nhưng chính những đóng góp tưởng chừng nhỏ bé ấy đã góp phần tạo nên sức mạnh chung của cả dân tộc trong cuộc đấu tranh giành độc lập và thống nhất đất nước.

Câu chuyện của bà Đỗ Thị Thẩm là hình ảnh tiêu biểu cho thế hệ thanh niên xung phong Việt Nam – những con người đã dành trọn tuổi trẻ cho lý tưởng cách mạng. Họ không chỉ đối mặt với bom đạn mà còn vượt qua vô vàn gian khổ bằng niềm tin vào ngày đất nước hòa bình. Những ký ức ấy hôm nay trở thành nguồn động lực quý giá, giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về giá trị của độc lập, tự do và trách nhiệm đối với Tổ quốc.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những dấu chân của thế hệ thanh niên xung phong vẫn còn in đậm trong lịch sử dân tộc. Cuộc đời bà Đỗ Thị Thẩm là minh chứng cho lòng yêu nước, tinh thần cống hiến và sự bền bỉ của những con người bình dị. Từ những tuyến đường lửa năm xưa đến cuộc sống hòa bình hôm nay, câu chuyện của bà tiếp tục nhắc nhở mỗi người trẻ sống có lý tưởng, biết trân trọng những thành quả hiện tại và không ngừng đóng góp cho sự phát triển của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn