Dấu chân thời hoa lửa trên quê hương Khánh Bình (2)
Có những vùng đất chỉ cần nhắc tên đã gợi lên niềm tự hào về truyền thống anh hùng của dân tộc. Với tôi, xã Khánh Bình – vùng đất biên giới của tỉnh An Giang – chính là một nơi như thế. Mỗi lần nhìn những cánh đồng lúa trải dài, những con đường rộng mở và nhịp sống yên bình nơi đây, tôi lại nghĩ về những năm tháng chiến tranh ác liệt mà cha ông đã trải qua để bảo vệ quê hương.
Khánh Bình nằm nơi biên giới Tây Nam của Tổ quốc. Vị trí đặc biệt ấy vừa là lợi thế phát triển kinh tế, giao lưu văn hóa, vừa là nơi từng hứng chịu những mất mát do chiến tranh gây ra. Trong những năm tháng kháng chiến, vùng đất này là nơi che chở cho cán bộ cách mạng, là hậu phương vững chắc cho các lực lượng chiến đấu. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, người dân vẫn một lòng theo Đảng, theo cách mạng, góp phần làm nên những chiến công vẻ vang của quê hương An Giang.
Lịch sử đã ghi nhận biết bao tấm gương anh dũng của quân và dân vùng biên giới. Họ là những người nông dân chân chất ban ngày lao động sản xuất, ban đêm tham gia bảo vệ quê hương. Họ là những thanh niên tuổi đôi mươi sẵn sàng lên đường nhập ngũ khi Tổ quốc cần. Họ là những người mẹ, người chị âm thầm hy sinh, động viên chồng con ra trận mà không hề biết ngày trở về.
Đặc biệt, trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam, Khánh Bình trở thành tuyến đầu chống lại các cuộc xâm lấn từ bên kia biên giới. Tiếng súng chiến tranh đã phá vỡ cuộc sống thanh bình của người dân. Nhiều gia đình phải sơ tán, nhiều người con ưu tú của quê hương đã mãi mãi nằm lại nơi biên cương. Máu của các anh đã hòa vào lòng đất mẹ để giữ gìn từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Mỗi lần nghe các cô chú cựu chiến binh kể về những ngày tháng ấy, tôi càng thấu hiểu giá trị của hòa bình. Đó là những đêm thức trắng giữa làn đạn, những bữa cơm vội vàng nơi chiến hào, những cuộc chia tay không hẹn ngày gặp lại. Có những người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo biết bao ước mơ và hoài bão. Sự hy sinh của họ đã viết nên những trang sử hào hùng cho quê hương Khánh Bình.
Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa. Trên vùng đất từng nhuốm màu khói lửa, cuộc sống mới đang từng ngày đổi thay. Những ngôi nhà khang trang mọc lên, trẻ em được đến trường đầy đủ, người dân có điều kiện phát triển kinh tế và nâng cao đời sống. Cửa khẩu Khánh Bình ngày càng sôi động, góp phần thúc đẩy giao thương và phát triển địa phương. Tất cả những thành quả ấy là minh chứng cho sức sống mãnh liệt của một vùng đất anh hùng.
Là thế hệ trẻ sinh ra trong hòa bình, chúng ta may mắn không phải trải qua chiến tranh nhưng không được phép quên những hy sinh của cha ông. Lòng biết ơn không chỉ thể hiện qua những lời nói mà còn phải được thể hiện bằng hành động cụ thể. Đó là học tập tốt hơn, sống có trách nhiệm hơn, tích cực tham gia các hoạt động vì cộng đồng và góp sức xây dựng quê hương ngày càng phát triển.
Tôi luôn tin rằng mỗi người trẻ Khánh Bình đều mang trong mình niềm tự hào về quê hương biên giới anh hùng. Niềm tự hào ấy sẽ trở thành động lực để chúng tôi nỗ lực học tập, rèn luyện và cống hiến. Dù ở bất cứ nơi đâu, chúng tôi vẫn luôn nhớ về cội nguồn, nhớ về những người đã ngã xuống để đổi lấy cuộc sống bình yên hôm nay.
Thời hoa lửa đã lùi vào quá khứ nhưng tinh thần bất khuất, ý chí kiên cường và lòng yêu nước của quân và dân Khánh Bình vẫn còn nguyên giá trị. Đó là ngọn lửa thiêng truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, là hành trang quý báu để tuổi trẻ hôm nay vững bước trên con đường dựng xây và bảo vệ Tổ quốc.
Khánh Bình hôm nay đang đổi mới từng ngày, nhưng những dấu chân của thời hoa lửa vẫn còn in đậm trong ký ức của quê hương. Và chính những dấu chân ấy sẽ mãi nhắc nhở thế hệ trẻ chúng tôi phải sống xứng đáng với sự hy sinh cao cả của cha ông, để viết tiếp những trang sử vẻ vang cho vùng đất biên cương yêu dấu.


