DẤU CHÂN TRẺ GIỮA TRƯỜNG SƠN BẤT TẬN
Sau những năm tháng gắn bó với tuyến đường Trường Sơn, Trần Thị Hồng cùng đồng đội đã đi qua biết bao đoạn đường đầy bom đạn, hố bom và những đêm không ngủ. Mỗi mét đường được giữ thông là một lần họ đánh đổi bằng mồ hôi, sức lực và cả sự kiên cường của tuổi trẻ.
Ngày đất nước dần yên tiếng súng, Hồng trở về quê hương trong sự bình dị của cuộc sống đời thường. Con đường làng nhỏ, cánh đồng lúa xanh, mái nhà thân thuộc… tất cả như chưa từng đổi thay, nhưng trong ký ức chị, Trường Sơn vẫn hiện lên rõ ràng như một phần không thể tách rời.
Cuộc sống sau chiến tranh trở lại yên ả. Chị tiếp tục lao động, sống giản dị, ít khi nhắc lại những năm tháng gian khổ. Nhưng mỗi khi nhớ về đồng đội, về những đêm san đường giữa mưa bom, ánh mắt chị lại trầm xuống, chứa đựng nhiều ký ức không thể nói thành lời.
Những người đã cùng chị bám đường năm ấy, người còn người mất, tất cả đều trở thành một phần ký ức thiêng liêng. Chính họ đã góp phần giữ vững những tuyến đường huyết mạch, để mạch chi viện không bao giờ bị đứt đoạn.
“Thời hoa lửa” của Trần Thị Hồng khép lại, nhưng dấu chân của những người con gái Trường Sơn vẫn còn in sâu trong lịch sử, như minh chứng cho một thời tuổi trẻ sống và cống hiến trọn vẹn cho Tổ quốc.



