DẤU CHÂN TRÊN BỜ RUỘNG - NĐC
Một buổi sáng sớm, tôi ra đồng thì phát hiện dấu chân lạ trên bờ ruộng. Nhìn kỹ, tôi biết ngay đó là dấu giày của lính Pháp. Điều đó có nghĩa là chúng vừa đi qua… hoặc đang ở rất gần. Tôi lập tức lần theo dấu chân. Đi được một đoạn, tôi phát hiện chúng đang phục kích gần lối mòn mà cán bộ thường đi. Nếu không báo kịp, sẽ rất nguy hiểm. Tôi không dám quay lại đường cũ, vì có thể bị phát hiện. Tôi liền men theo bờ ruộng, vòng qua cánh đồng, chạy tắt về phía làng bên để báo tin. Đường lầy, trơ
Hồi đó tôi khoảng 18 tuổi, làm du kích. Công việc của tôi là theo dõi tình hình và bảo vệ đường đi cho cán bộ.
Một buổi sáng sớm, tôi ra đồng thì phát hiện dấu chân lạ trên bờ ruộng. Nhìn kỹ, tôi biết ngay đó là dấu giày của lính Pháp.
Điều đó có nghĩa là chúng vừa đi qua… hoặc đang ở rất gần.
Tôi lập tức lần theo dấu chân. Đi được một đoạn, tôi phát hiện chúng đang phục kích gần lối mòn mà cán bộ thường đi.
Nếu không báo kịp, sẽ rất nguy hiểm.
Tôi không dám quay lại đường cũ, vì có thể bị phát hiện. Tôi liền men theo bờ ruộng, vòng qua cánh đồng, chạy tắt về phía làng bên để báo tin.
Đường lầy, trơn trượt, nhiều lúc ngã xuống bùn, nhưng tôi vẫn cố chạy.
Nhờ báo tin kịp thời, cán bộ đã đổi hướng đi, tránh được ổ phục kích.
Sau đó, du kích tổ chức mai phục ngược lại, khiến địch phải rút lui.
Đến bây giờ, tôi vẫn nhớ rõ những dấu chân trên bờ ruộng ngày hôm ấy.
Chỉ từ những dấu chân nhỏ… mà chúng tôi phát hiện được âm mưu của địch.
Chiến tranh là vậy, đôi khi chỉ cần tinh ý một chút… là có thể thay đổi cả tình thế.
Những điều tưởng chừng nhỏ bé… lại có ý nghĩa rất lớn.”



