Bài viết

Dấu Chân Trên Cánh Đồng Thái Bình

Ninh Bình17/04/2026Bùi Đình Chiến3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Dũng, một cựu chiến binh quê ở xã Khánh Thiện, thường kể cho con cháu nghe về những năm tháng kháng chiến tại Thái Bình – nơi ông đã trải qua những ngày không thể nào quên.

“Thái Bình khi ấy không chỉ là ruộng lúa,” ông chậm rãi nói, “mà còn là nơi giằng co từng tấc đất.”

Ông cùng đơn vị hoạt động bí mật giữa những cánh đồng mênh mông. Ban ngày, họ cải trang thành người nông dân, tay cầm cuốc, tay cấy lúa. Đêm xuống, họ trở thành chiến sĩ, lặng lẽ di chuyển qua những con đường làng, mang theo vũ khí và tin tức.

Có lần, ông nhận nhiệm vụ dẫn đường cho một nhóm đồng đội vượt qua vòng vây. Trời tối đen như mực, chỉ có ánh trăng le lói phản chiếu trên mặt nước ruộng. Mỗi bước đi đều phải thật nhẹ, vì chỉ cần sơ suất, cả đội có thể bị phát hiện.

Khi gần đến bìa làng, tiếng chó sủa vang lên, rồi ánh đèn pin quét qua. Ông ra hiệu cho mọi người nằm rạp xuống bờ ruộng, tim đập dồn dập. Bùn đất lạnh ngấm vào người, nhưng không ai dám cử động.

Một lúc sau, tiếng động xa dần. Ông khẽ thở phào, rồi tiếp tục dẫn cả nhóm đi theo con đường nhỏ mà chỉ người trong làng mới biết. Nhờ vậy, họ thoát khỏi vòng vây an toàn.

“Chiến tranh không phải lúc nào cũng là tiếng súng,” ông nói, “có khi là sự im lặng, là từng bước chân phải tính toán.”

Ngày hòa bình, ông trở lại Thái Bình. Những cánh đồng năm xưa vẫn xanh mướt, nhưng không còn dấu vết của chiến tranh. Ông đứng giữa đồng, hít sâu mùi lúa non, lòng nhẹ nhõm.

“Chỉ cần đất này còn xanh,” ông mỉm cười, “thì những gì chúng ta đã làm đều có ý nghĩa.”

Gió thổi qua cánh đồng, làm lúa lay động như sóng. Và trong làn sóng ấy, dường như vẫn còn in dấu những bước chân thầm lặng của một thời kháng chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn