Bài viết

DẤU CHÂN TRÊN CÁT (1)

Ninh Bình04/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TRUYỆN: DẤU CHÂN TRÊN CÁT

Biển đêm năm ấy không yên tĩnh như người ta vẫn nghĩ. Sóng vẫn vỗ đều, nhưng xen lẫn trong đó là tiếng động cơ xa xa và ánh chớp lóe lên nơi chân trời. Ở một vùng ven biển nhỏ, nơi cát trắng trải dài tưởng như vô tận, có một đơn vị trinh sát bí mật ngày đêm bám trụ.

Lâm là người lính trẻ nhất trong tổ. Cậu mới rời quê chưa đầy một năm, vẫn còn giữ thói quen nhặt những vỏ sò đẹp mỗi khi đi qua bãi biển. Đồng đội thường trêu:
“Chiến tranh mà cậu còn để ý mấy thứ đó à?”
Lâm chỉ cười:
“Sau này hòa bình, biết đâu lại có người thích.”

Người mà Lâm nghĩ đến là em gái nhỏ ở quê. Trước khi đi, cậu hứa sẽ mang về cho em một túi đầy vỏ sò biển – thứ mà con bé chưa từng thấy.

Nhiệm vụ của tổ là theo dõi hoạt động ngoài khơi và báo cáo về căn cứ. Họ sống trong một căn hầm ngụy trang dưới rặng phi lao, ban ngày ẩn mình, ban đêm mới di chuyển. Mọi dấu vết đều phải xóa sạch, kể cả dấu chân trên cát.

Nhưng biển thì không dễ giấu.

Một đêm, tổ của Lâm nhận lệnh khẩn: phát hiện một toán địch chuẩn bị đổ bộ. Họ phải tiếp cận gần hơn để xác minh và báo tin chính xác.

Cả tổ bò thấp trên cát, từng chút một tiến về phía trước. Gió biển thổi mạnh, xóa nhòa dấu vết phía sau, nhưng cũng mang theo cái lạnh thấm vào da thịt.

Khi chỉ còn cách mục tiêu không xa, một ánh đèn pin bất ngờ quét ngang. Cả tổ lập tức nằm rạp xuống. Tim Lâm đập dồn dập, tay siết chặt khẩu súng.

Tiếng bước chân mỗi lúc một gần.

Người chỉ huy ra hiệu: chia hướng. Lâm được giao nhiệm vụ vòng ra phía sau để quan sát thêm. Cậu gật đầu, lặng lẽ tách khỏi đồng đội.

Cát dưới chân mềm và lún. Mỗi bước đi đều để lại dấu vết. Lâm chợt nhớ lời dặn: “Dấu chân có thể phản bội mình.”

Cậu dừng lại, nhìn lại con đường phía sau – những vết chân nối dài dưới ánh trăng mờ.

Không kịp suy nghĩ lâu, Lâm quay lại, dùng một cành cây khô kéo nhẹ trên cát, xóa đi từng dấu chân của mình. Rồi cậu đổi hướng, men theo mép nước, nơi sóng vừa chạm tới để che dấu vết.

Nhờ vậy, cậu tiếp cận được vị trí cần thiết.

Thông tin được gửi về kịp thời. Đơn vị phía sau chuẩn bị sẵn sàng, đánh chặn thành công cuộc đổ bộ ngay trong đêm.

Nhưng khi rút lui, Lâm không thấy tổ của mình đâu.

Cậu gọi khẽ, chỉ có tiếng sóng trả lời.

Trời gần sáng, biển dần hiện rõ. Trên bãi cát, không còn dấu vết của trận đối đầu – chỉ có những đường cát bị xáo trộn và vài vỏ đạn nằm lẫn trong cát.

Lâm đi dọc bờ biển, lòng nặng trĩu. Rồi cậu dừng lại.

Trước mặt cậu là một hàng dấu chân – không phải của địch, mà là dấu giày quen thuộc của đồng đội. Những dấu chân ấy dẫn ra phía ghềnh đá, rồi đột ngột biến mất nơi mép nước.

Cậu hiểu.

Biển đã xóa đi tất cả.

Lâm đứng rất lâu. Gió vẫn thổi, sóng vẫn vỗ như chưa từng có điều gì xảy ra. Cậu cúi xuống, nhặt một vỏ sò nhỏ, nắm chặt trong tay.

Ngày hôm đó, Lâm trở về đơn vị một mình, mang theo tin thắng trận và cả sự im lặng.

Sau này, khi chiến tranh kết thúc, người ta thường thấy một người đàn ông đứng lặng bên bờ biển vào những buổi chiều. Ông không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng cúi xuống nhặt một vỏ sò, rồi lại thả nó về với cát.

Có người hỏi vì sao.

Ông chỉ đáp:
“Có những dấu chân không còn nữa… nhưng mình không được quên.”

Và biển, như mọi khi, vẫn lặng lẽ giữ lại những câu chuyện của thời hoa lửa – nơi mà từng bước chân, từng con sóng đều mang theo ký ức không thể xóa nhòa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn