Dấu chân trên cát
Dấu chân có thể bị xóa nhòa, nhưng hành trình thì không bao giờ mất đi. Ý nghĩa của sự hy sinh nằm ở những điều không thể nhìn thấy.

Họ đi qua một vùng đất phủ đầy cát trắng, nơi mỗi bước chân đều in xuống rõ ràng, không thể che giấu. Những dấu chân nối tiếp nhau, kéo dài thành một con đường không tên.
Anh bước chậm lại một nhịp, nhìn xuống dưới chân mình. Dấu chân vừa in xuống còn rõ nét, nhưng chỉ cần một cơn gió nhẹ thôi, tất cả sẽ biến mất.
Anh chợt nghĩ đến những người đã đi trước. Họ cũng từng bước qua nơi này, cũng để lại những dấu chân như thế – rồi lặng lẽ mất đi, không ai còn nhớ.
Một cảm giác mơ hồ len vào trong anh. Liệu những gì mình đang làm, những bước chân mình đang đi, rồi sẽ còn lại điều gì?
Nhưng khi ngẩng lên, nhìn những người đồng đội vẫn đang tiến về phía trước, anh hiểu rằng câu trả lời không nằm ở dấu vết còn lại.
Điều quan trọng là họ đã đi, đã sống, đã lựa chọn không dừng lại. Và chính điều đó, dù không nhìn thấy, vẫn tồn tại ở một nơi nào đó – sâu hơn cả những dấu chân trên cát.



