DẤU CHÂN TRÊN CÁT
Sau chiến tranh, một cựu binh trở lại chiến trường xưa.
Nơi từng là căn cứ giờ chỉ còn là bãi đất trống.
Ông bước đi chậm rãi.
Mỗi bước chân như chạm vào ký ức.
Ông dừng lại ở một khoảng đất:
– “Chỗ này… ngày xưa là hầm của mình.”
Không còn gì cả.
Chỉ có gió.
Ông nhìn xuống cát, thấy dấu chân mình.
Rồi gió thổi qua, xóa đi.
Ông mỉm cười.
Chiến tranh đã qua. Dấu chân có thể mất.
Nhưng những gì họ đã sống, đã hy sinh… sẽ không bao giờ bị xóa.



