Bài viết

Dấu chân trên cát lửa

Bắc Ninh16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bối cảnh: Kháng chiến chống Mỹ

Miền Trung mùa hè bỏng rát. Cát trắng ven biển nóng như than, mỗi bước chân đi qua đều để lại dấu hằn sâu rồi nhanh chóng bị gió xóa nhòa.

Chiến sĩ trẻ An nhận nhiệm vụ dẫn đường cho đơn vị luồn sâu vào vùng địch kiểm soát. Con đường đi men theo bãi biển, ban ngày không thể di chuyển, chỉ đến đêm mới lần theo ánh sao mà tiến.

An sinh ra ở chính vùng cát này. Tuổi thơ anh gắn với tiếng sóng, những buổi kéo lưới cùng cha và mùi cá khô phơi đầy sân. Bởi thế, từng doi cát, từng lạch nước, từng rặng phi lao đều như in trong trí nhớ.

Đêm ấy, gió Lào vẫn còn hầm hập. Đơn vị lặng lẽ bám theo bước chân An.

Bất ngờ, địch bắn pháo sáng. Cả bãi biển rực lên như ban ngày.

An nhanh trí dẫn cả tổ nép vào một hốc cát sau triền phi lao, chờ ánh sáng tắt rồi tiếp tục đi.

Gần sáng, đơn vị vào tới vị trí tập kết an toàn. Người chỉ huy vỗ vai An:

— Nếu không có cậu, chúng ta khó qua được bãi cát này.

An nhìn những dấu chân sau lưng đang bị gió biển xóa dần, khẽ nói:

— Dấu chân có thể mất, nhưng con đường đi tới hòa bình thì sẽ còn mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn