DẤU CHÂN TRÊN CÁT LỬA
DẤU CHÂN TRÊN CÁT LỬA
Tôi là Trần Quốc Túy, từng chiến đấu ở miền Trung – nơi mà chúng tôi vẫn gọi là vùng “cát lửa”. Ở đó, nắng như thiêu đốt, gió mang theo hơi nóng, và bom đạn thì không lúc nào ngừng.
Chúng tôi sống trong những hầm trú ẩn đào vội, ngày ẩn mình, đêm hành quân. Cát nóng bỏng dưới chân, có lúc làm rộp cả da, nhưng không ai dừng lại. Nước uống khan hiếm, mỗi người chỉ được chia từng ngụm nhỏ. Những lúc như vậy, tình đồng đội càng trở nên quý giá.
Một trận đánh mà tôi nhớ mãi là khi đơn vị được giao giữ một vị trí chiến lược. Địch tấn công liên tục bằng pháo và bộ binh. Tiếng nổ vang dội, mặt đất rung chuyển. Chúng tôi bám trụ từng mét đất, không ai rời vị trí. Có người bị thương vẫn tiếp tục chiến đấu.
Khi trận đánh kết thúc, tôi bước ra khỏi hầm, nhìn thấy dấu chân mình in trên cát. Nhưng chỉ một lúc sau, gió đã xóa đi tất cả. Tôi chợt nhận ra rằng, cuộc đời người lính cũng như những dấu chân ấy – có thể không ai nhớ đến, nhưng đã góp phần làm nên con đường chiến thắng.
Những ngày sau đó, chúng tôi tiếp tục chiến đấu, tiếp tục hành quân. Dù gian khổ, nhưng niềm tin vào ngày đất nước thống nhất chưa bao giờ tắt.



