Bài viết

Dấu Chân Trên Cát Nóng

Giữa cái nắng bỏng rát và bom đạn ven biển, những dấu chân lặng lẽ của người lính công binh đã trở thành minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng, nơi mỗi bước đi có thể là bước cuối cùng.

Gia Lai29/04/2026Châu Minh Thắng (Đoàn xã Chư sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Phan Văn Bình kể rằng, nhiệm vụ của đơn vị công binh khi ấy là rà phá bom mìn trên một dải cát dài ven biển miền Trung. Cát trắng, nắng gắt, gió biển thổi rát mặt – nhưng điều đáng sợ nhất không phải là thời tiết, mà là những quả mìn nằm im lìm dưới chân. “Đi sai một bước là không còn cơ hội sửa,” ông nói. Đơn vị của ông làm việc theo hàng một. Người đi trước dò đường, người sau bước đúng vào dấu chân ấy. Không ai được phép lệch dù chỉ vài centimet. Người đi đầu hôm đó là Nguyễn Hữu Phước – một chiến sĩ trẻ, ít nói nhưng cực kỳ cẩn thận. Mỗi bước chân của Phước đều chậm rãi, chắc chắn, như đang cân nhắc cả sinh mạng của những người phía sau. Cả đội im lặng tuyệt đối. Chỉ có tiếng gió và tiếng dụng cụ dò mìn khẽ chạm vào cát. Bỗng Phước dừng lại. Ông Bình đứng ngay phía sau, tim đập dồn dập. “Có gì không?” ông thì thầm. Phước không quay lại, chỉ khẽ nói: “Có mìn… ngay dưới chân tôi.” Không khí như đông cứng. Nếu nhấc chân lên, quả mìn có thể phát nổ. Nhưng nếu đứng yên quá lâu dưới cái nắng như thiêu đốt, sức lực cũng sẽ cạn kiệt. Phước im lặng một lúc, rồi nói nhỏ: “Các anh… lùi lại hết đi.” Không ai muốn rời đi. Nhưng họ hiểu, nếu ở lại, tất cả có thể cùng gặp nguy hiểm. Ông Bình và những người khác lùi lại từng bước, mắt không rời khỏi đồng đội. Phước cúi xuống, dùng tay không đào cát xung quanh bàn chân mình. Từng nắm cát được gạt đi chậm rãi. Mồ hôi chảy ướt áo, nhỏ xuống mặt cát nóng. Cuối cùng, quả mìn lộ ra. Sau gần một giờ căng thẳng, Phước vô hiệu hóa được nó. Khi anh nhấc chân lên, cả đội gần như vỡ òa. Nhưng điều khiến ông Bình nhớ mãi không phải là khoảnh khắc đó, mà là những dấu chân còn in lại trên cát. “Chúng tôi bước theo dấu chân của nhau để sống,” ông nói. Nhiều năm sau, khi trở lại bãi biển ấy, cát đã bị gió xóa sạch mọi dấu vết. Không còn dấu chân nào, không còn mìn, chỉ còn sóng vỗ hiền hòa. Nhưng trong ký ức của ông, những dấu chân năm xưa vẫn còn đó – in sâu không phải trên cát, mà trong lòng người. Đó là những bước đi của lòng dũng cảm, của niềm tin, và của một thời hoa lửa không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn