Dấu Chân Trên Cát Trắng (1)
Trên bãi cát miền Trung nắng gió, đơn vị dân quân trẻ từng ngày đào hầm, dựng chốt. Cát nóng bỏng chân, gió thổi rát mặt, nhưng không ai rời vị trí. Có một chàng trai mới 18 tuổi, lần đầu xa nhà. Cậu nói: “Nếu dấu chân mình còn in trên cát, nghĩa là mình còn đứng vững.” Một trận pháo kích dữ dội trút xuống. Khi khói tan, những dấu chân vẫn còn đó – chạy về phía đồng đội, không phải chạy trốn. Sau này, nơi ấy trở thành khu tưởng niệm. Người dân kể rằng: cát có thể xóa dấu chân, nhưng lịch sử t
Trên bãi cát miền Trung nắng gió, đơn vị dân quân trẻ từng ngày đào hầm, dựng chốt. Cát nóng bỏng chân, gió thổi rát mặt, nhưng không ai rời vị trí.
Có một chàng trai mới 18 tuổi, lần đầu xa nhà. Cậu nói: “Nếu dấu chân mình còn in trên cát, nghĩa là mình còn đứng vững.”
Một trận pháo kích dữ dội trút xuống. Khi khói tan, những dấu chân vẫn còn đó – chạy về phía đồng đội, không phải chạy trốn.
Sau này, nơi ấy trở thành khu tưởng niệm. Người dân kể rằng: cát có thể xóa dấu chân, nhưng lịch sử thì không bao giờ.



