Bài viết

dấu chân trên cầu treo sương mù

Ninh Bình09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ
dấu chân trên cầu treo sương mù

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ở những vùng núi cao hiểm trở, giao thông chủ yếu là đường mòn, suối sâu và những cây cầu treo tạm bợ. Mỗi chuyến qua cầu không chỉ là di chuyển mà còn là một lần đối mặt với hiểm nguy, nhất là khi máy bay địch thường xuyên đánh phá các tuyến đường vận chuyển. Giữa thời hoa lửa ấy, câu chuyện về dân công hỏa tuyến Mùa A Chống ở vùng Tây Bắc là một câu chuyện xúc động về sự gan dạ và tinh thần trách nhiệm thầm lặng.

Mùa A Chống sinh ra trong một bản người Mông nằm cheo leo trên sườn núi cao thuộc vùng Sơn La. Từ nhỏ, anh đã quen với việc leo núi, băng rừng và vượt suối để đi nương, đi rẫy.

Khi đất nước bước vào chiến tranh ác liệt, thanh niên trong bản lần lượt tham gia dân công, mở đường, gùi hàng tiếp tế cho bộ đội. Chống cũng tình nguyện tham gia khi vừa đủ tuổi.

Anh được phân công làm dân công hỏa tuyến, chuyên vận chuyển lương thực, đạn dược và thuốc men qua các tuyến đường rừng núi.

Một trong những nhiệm vụ quan trọng nhất là đảm bảo hàng hóa qua được chiếc cầu treo bắc qua con suối lớn dưới chân núi.

Cây cầu chỉ được làm bằng dây cáp và ván gỗ, đung đưa theo gió, phía dưới là dòng nước chảy xiết.

Ngày nắng còn khó đi, ngày mưa càng nguy hiểm hơn vì cầu trơn và dễ sạt.

Nhưng đây lại là tuyến đường bắt buộc để đưa hàng ra tiền tuyến.

Mùa A Chống cùng tổ dân công phải thay phiên nhau gùi hàng qua cầu, từng chuyến một, rất cẩn trọng.

Có những đêm sương mù dày đặc, đứng cách nhau vài bước chân cũng khó nhìn thấy rõ mặt người.

Dù vậy, anh luôn đi đầu, kiểm tra từng bước chân của người đi sau để đảm bảo an toàn.

Một mùa mưa năm 1973, khu vực này bị máy bay địch phát hiện và đánh phá các tuyến vận chuyển.

Một trận bom lớn đã làm đất đá sạt xuống gần khu vực cầu treo, khiến một trụ neo bị rung lắc nghiêm trọng.

Nếu cầu bị hỏng, toàn bộ tuyến vận chuyển qua khu vực sẽ bị tê liệt.

Ngay sau khi bom vừa dứt, Mùa A Chống cùng đồng đội được lệnh kiểm tra và khắc phục cầu.

Trời vẫn còn mưa, sương mù dày đặc, dòng suối bên dưới chảy xiết hơn bình thường.

Khi đang kiểm tra dây cáp, Chống phát hiện một đoạn dây bị sờn và có nguy cơ đứt.

Không chần chừ, anh cùng một số người nhanh chóng tìm dây dự phòng để gia cố lại.

Trong lúc đang làm việc, một loạt tiếng động cơ máy bay lại vang lên từ xa.

Địch tiếp tục quay lại đánh phá khu vực cầu.

Pháo sáng bừng lên giữa màn sương, tiếp đó là tiếng bom nổ dội xuống hai bên sườn núi.

Đất đá bắt đầu lăn xuống gần khu vực cầu treo.

Mọi người được lệnh rút vào vị trí an toàn, nhưng Mùa A Chống vẫn ở lại để giữ dây cáp không bị đứt.

Anh buộc chặt lại từng đoạn dây bị lỏng, dùng toàn bộ sức lực để giữ cho cây cầu không bị sập.

Một quả bom nổ gần khiến dây cáp rung mạnh, Chống bị hất ngã xuống sàn cầu.

Nhưng anh vẫn cố bám chặt vào dây để giữ cầu ổn định.

Đồng đội nhanh chóng lao tới kéo anh vào vị trí an toàn.

Nhờ sự kiên trì của anh và tổ dân công, cây cầu treo vẫn đứng vững sau trận đánh.

Ngay trong đêm, hàng hóa tiếp tế lại tiếp tục được đưa qua cầu để kịp chi viện cho đơn vị phía trước.

Sau này, những người từng qua tuyến đường ấy vẫn nhắc đến người thanh niên dân tộc đã không rời cây cầu giữa bom đạn để giữ mạch vận chuyển thông suốt.

Câu chuyện về Mùa A Chống là hình ảnh tiêu biểu của lực lượng dân công hỏa tuyến trong thời hoa lửa – những con người giản dị nhưng đã góp phần quan trọng vào chiến thắng chung bằng sự gan dạ, bền bỉ và tinh thần trách nhiệm cao cả.

Ngày nay, khi những cây cầu treo đã được thay bằng công trình kiên cố, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng hơn những hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải sống trách nhiệm, biết vượt khó và không bao giờ quên những năm tháng hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn