DẤU CHÂN TRÊN CÂY CẦU NHỎ – CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI PHI CÔNG ANH HÙNG
Đại tá Từ Đễ, nguyên Phó Cục trưởng Cục Quân huấn Quân đội Nhân dân Việt Nam tự hào có một người cha là Anh hùng Lao động Từ Giấy và ngày 22-10, ông vinh dự được Đảng, Nhà nước, Quân đội nhân dân Việt Nam trao tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.

Những năm tháng chiến tranh, bầu trời không còn là khoảng không xanh biếc hiền hòa, mà là nơi thử thách ý chí và lòng dũng cảm của những người lính không quân. Trong đội ngũ ấy, có một chàng trai trẻ – sau này là Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Từ Đễ – đã bước vào cuộc chiến bằng tất cả nhiệt huyết của tuổi thanh xuân. Ông là phi công của Phi đội Quyết Thắng, Trung đoàn 923, Sư đoàn 371 – một đơn vị đã ghi dấu ấn đặc biệt trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ. Những ngày ấy, mỗi lần cất cánh là một lần đối mặt với sinh tử. Không có chỗ cho sự lơ là, không có thời gian cho những cảm xúc riêng tư. Trong buồng lái chật hẹp, người phi công phải quan sát bốn phía: trước, sau, trên, dưới – nơi đâu cũng có thể là hiểm nguy. Thế nhưng, chính trong gian khổ và khốc liệt ấy, họ trưởng thành. Không ai dạy họ cách trở thành những “át chủ bài”. Không có giáo trình cho những trận không chiến. Tất cả được đúc kết bằng chính máu, mồ hôi và cả sự hy sinh của đồng đội. Mỗi chuyến bay là một bài học. Mỗi lần trở về là một lần thêm bản lĩnh. Đỉnh cao của những tháng ngày ấy là trận đánh lịch sử Trận ném bom sân bay Tân Sơn Nhất 1975 vào ngày 28 tháng 4 năm 1975. Khi đó, Phi đội Quyết Thắng nhận nhiệm vụ tấn công sân bay – một mục tiêu trọng yếu của địch. Trên bầu trời Sài Gòn hôm ấy, những chiếc máy bay lao đi như những mũi tên xé gió. Bom trút xuống, lửa bùng lên dữ dội, phá hủy hàng loạt máy bay địch ngay trên đường băng. Tiếng nổ dội vào lòng đất, vào bầu trời, như báo hiệu giờ khắc kết thúc của một cuộc chiến dài. Giữa thời khắc sinh tử ấy, người phi công trẻ Từ Đễ vẫn giữ được sự tỉnh táo đáng kinh ngạc. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, thay vì rút lui ngay lập tức, ông đã đưa máy bay lượn một vòng trên bầu trời Sài Gòn. Không phải vì nhiệm vụ, mà vì một khát khao rất con người: được tận mắt nhìn thấy thành phố trong thời khắc lịch sử. Không lâu sau đó, ông còn gặp một chiếc máy bay vận tải của Mỹ. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi giữa bầu trời, ông giơ tay chào. Đó không còn là cái chào giữa hai kẻ thù, mà là cái chào của những con người vừa đi qua chiến tranh. Chiến tranh kết thúc, nhưng ký ức về những ngày tháng hoa lửa vẫn còn in đậm trong tâm trí ông. Danh hiệu Anh hùng mà ông và đồng đội được phong tặng không chỉ là sự ghi nhận cho riêng một trận đánh, mà là cả một quá trình chiến đấu bền bỉ, từ những ngày ác liệt đến khi đất nước hoàn toàn giải phóng. Thế nhưng, mỗi khi nhắc đến vinh quang, ông lại nghĩ nhiều hơn đến những người đã không trở về. Những đồng đội đã ngã xuống, để những người còn sống có thể chứng kiến ngày độc lập. Nhiều năm sau chiến tranh, khi trở về với cuộc sống đời thường, người phi công năm xưa lại hiện lên thật giản dị. Trong con hẻm nhỏ, trước căn nhà của mình, ông làm một cây cầu nhỏ in dấu chân của cả gia đình. Ông từng nói: bước qua cây cầu ấy là bỏ lại tất cả những bộn bề ngoài kia, chỉ còn lại gia đình. Có lẽ, sau tất cả những chuyến bay giữa trời lửa, điều mà người lính giữ lại sâu sắc nhất không phải là chiến công, mà là khát vọng được sống một cuộc đời bình yên. Và chính điều đó đã làm nên vẻ đẹp bền vững nhất của một con người đi qua thời hoa lửa.



