Cựu Thanh niên xung phong

DẤU CHÂN TRÊN CON DỐC ĐỎ

Tuyên Quang27/12/2025Hoàng Văn Lộc (Đoàn xã Đồng Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Hoàng Văn Lộc kể rằng con dốc đất đỏ dẫn vào bản Trung Sơn ngày nay đã được đổ bê tông phẳng phiu, nhưng hơn nửa thế kỷ trước, đó là con đường hiểm trở gắn liền với những tháng ngày chiến tranh khốc liệt. Khi ấy, ông mới mười tám tuổi, là dân quân kiêm vận chuyển lương thực phục vụ bộ đội hoạt động trong rừng sâu. Con dốc ấy là tuyến đường độc đạo, vừa là lối tiếp tế, vừa là nơi địch thường xuyên phục kích, càn quét.

Mỗi chuyến đi đều diễn ra vào ban đêm. Lương thực được gùi trong bao tải, nặng trĩu trên vai, bước chân phải thật nhẹ để không gây tiếng động. Trời mưa, đất dốc nhão nhoẹt, chỉ cần trượt chân là có thể lăn xuống khe sâu. Nhưng điều khiến ông Lộc lo lắng nhất không phải là con dốc, mà là nguy cơ bị phát hiện. Có những đêm, ánh pháo sáng bất ngờ xé toạc bầu trời, cả nhóm phải nằm ép sát xuống đất, nín thở chờ ánh sáng tắt đi rồi mới dám tiếp tục di chuyển.

Ông nhớ rõ một lần đang giữa chặng đường thì nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Bom trút xuống phía đầu bản, đất đá bắn tung, rung chuyển cả khu rừng. Không kịp quay về, ông và đồng đội vội giấu lương thực dưới gốc cây lớn, lấy lá rừng phủ kín rồi tìm chỗ ẩn nấp. Khi tiếng bom ngớt, họ quay lại kiểm tra, bao gạo đã rách, gạo trộn lẫn bùn đất, nhưng không ai bỏ lại. Họ gạt bùn, nhặt từng nắm gạo, bởi hiểu rằng phía bên kia con dốc, bộ đội đang chờ từng bữa ăn để tiếp tục chiến đấu.

Có lần khác, ông Lộc bị mảnh bom sượt qua chân khi đang vận chuyển hàng. Máu chảy ướt ống quần, nhưng ông vẫn cắn răng tiếp tục đi cho hết chuyến, chỉ đến khi giao xong lương thực mới chịu băng bó sơ sài. Với ông lúc đó, hoàn thành nhiệm vụ quan trọng hơn nỗi đau của bản thân. Ông nói rằng, trong chiến tranh, ai cũng mang trong mình một lời hứa thầm lặng: còn đi được là còn góp sức cho cách mạng.

Chiến tranh qua đi, nhiều đồng đội của ông không bao giờ trở về. Con dốc đỏ năm xưa in dấu biết bao bàn chân trần, bao gùi hàng nặng vai và cả những giọt mồ hôi, máu của người dân hậu phương. Mỗi khi đi ngang qua con dốc ấy, ông Hoàng Văn Lộc lại dừng lại rất lâu, như để lắng nghe tiếng bước chân của quá khứ vọng về.

Với ông, con dốc không chỉ là một đoạn đường, mà là chứng nhân lặng lẽ của lòng yêu nước, của sự hy sinh âm thầm mà bền bỉ của người dân trong những năm tháng hoa lửa. Những dấu chân năm xưa tuy đã bị thời gian xóa mờ, nhưng ký ức về một thế hệ sống, chiến đấu và cống hiến cho độc lập của dân tộc thì vẫn còn nguyên vẹn, không bao giờ phai nhạt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
DẤU CHÂN TRÊN CON DỐC ĐỎ | Câu chuyện thời hoa lửa