Cựu chiến binh

Dấu Chân Trên Con Dốc Đồi Sim

Ở thôn Giàn Thượng có một con dốc nhỏ phủ đầy hoa sim tím. Người dân nơi đây quen gọi nó là “dốc Chiểu”, bởi mỗi buổi chiều, người ta thường thấy một người đàn ông dáng cao gầy, tóc bạc điểm sương, lặng lẽ bước lên đó như đi tìm lại điều gì xưa cũ. Đó chính là cựu chiến binh Dương Minh Chiểu, sinh năm 1959 – người lính năm nào của C2, Bộ Chỉ huy quân sự Hà Tuyên.

Tuyên Quang28/11/2025Nguyễn Duy Khoái (Đoàn xã Hùng An)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1979, ông Chiểu rời quê hương Hùng An để nhập ngũ. Khi ấy ông vừa tròn 20 tuổi, đủ chín chắn để hiểu rằng phía trước không chỉ là gian khổ, mà còn có trách nhiệm lớn lao với non sông. Trong đơn vị, ông giữ cấp bậc H2, là A trưởng, luôn gương mẫu trong rèn luyện và kỷ luật.
Những đồng đội cùng thời kể rằng ông Chiểu là người ít nói nhưng làm việc gì cũng chắc chắn, cẩn trọng – đúng chất một A trưởng.

Bốn năm quân ngũ (1979–1983) không phải lúc nào cũng rực rỡ chiến công; phần lớn là những ngày lặng lẽ: gác đêm giữa rừng vắng, hành quân qua những triền núi mù sương, hay những buổi huấn luyện mệt đến nỗi chỉ kịp ngả lưng xuống đất là ngủ quên. Nhưng chính những tháng ngày “lặng mà sâu” ấy đã rèn nên con người ông – một người lính kiên trì, bình thản trước khó khăn, và luôn đặt tập thể lên trên bản thân.

Xuất ngũ năm 1983, ông trở về Giàn Thượng với ba lô cũ, vài kỷ vật đơn sơ và vô số ký ức. Cuộc sống hoà bình không dễ dàng: ruộng vườn thiếu thốn, gia đình còn nhiều vất vả. Nhưng ông Chiểu vẫn giữ tác phong quân đội – làm việc đâu ra đấy, khổ mấy cũng không nản. Ông xây nhà, lập gia đình, gây dựng kinh tế, rồi âm thầm trở thành điểm tựa cho nhiều người xung quanh.

Đến năm 1995, ông tham gia Hội Cựu Chiến Binh. Nhưng khác với nhiều người thích kể chuyện chiến trường, ông Chiểu hầu như không nói về quá khứ. Ông giúp hội bằng việc làm cụ thể: vận động bà con làm đường, hỗ trợ những hộ gặp khó khăn, và luôn là người đến đầu tiên trong mọi phong trào của thôn.
Ông vẫn giữ nụ cười hiền và câu nói quen thuộc:
“Tôi chỉ cố làm tốt việc của một người lính Cụ Hồ, dù đã cởi quân phục lâu rồi.”

Còn con dốc đồi sim, nơi ông thường đứng một mình mỗi chiều, không ai biết ông nghĩ gì. Có người đoán ông nhớ đồng đội. Có người bảo ông ngắm lại tuổi trẻ mình.
Chỉ có ông hiểu: mỗi bước chân lên dốc là một lần ông gửi lời chào đến những người lính năm xưa, những người có thể đã không kịp trở về.

Và thế là con dốc ấy, với hoa sim tím nở bốn mùa, trở thành một phần cuộc đời ông — trầm lặng mà thiêng liêng như chính người lính Dương Minh Chiểu của thôn Giàn Thượng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn