Bài viết

Dấu chân trên con đường đỏ

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, giữa những ngày chiến tranh chống Mỹ còn khốc liệt, tại một vùng quê nhỏ thuộc Ninh Bình có chàng trai tên Long vừa tròn hai mươi hai tuổi.

Long là con trai cả trong gia đình có bốn anh chị em. Cha anh là dân công hỏa tuyến năm xưa, còn mẹ quanh năm gắn bó với ruộng lúa và vườn chuối sau nhà. Từ nhỏ, Long đã quen với những câu chuyện về chiến tranh, về những người đã ra đi để giữ lấy quê hương.

Anh là người khỏe mạnh, vui tính và luôn là chỗ dựa của cả gia đình. Ước mơ của Long là sau này mua được một chiếc xe đạp mới cho mẹ để bà đỡ vất vả những ngày đi chợ xa.

Nhưng chiến tranh đã khiến những ước mơ bình dị ấy phải nhường chỗ cho trách nhiệm lớn lao hơn.

Khi xã phát động thanh niên lên đường nhập ngũ, Long là người đầu tiên xung phong. Mẹ anh nhìn con trai khoác ba lô mà lặng lẽ quay đi lau nước mắt.

Long chỉ cười:
— Mẹ đợi con về, con còn phải mua xe đạp mới cho mẹ nữa mà.

Ra chiến trường, anh được phân vào đơn vị vận tải bộ trên tuyến Trường Sơn. Công việc của Long là gùi lương thực, đạn dược và thuốc men băng rừng vượt núi đến các đơn vị phía trước.

Những con đường đất đỏ trơn trượt mùa mưa, bụi mù mùa nắng và luôn bị bom đạn rình rập. Có những ngày đôi chân phồng rộp, vai trĩu nặng đến tưởng không thể bước tiếp, nhưng Long chưa bao giờ than vãn.

Anh thường nói với đồng đội:
— Mỗi bước chân mình đi là một bước gần hơn đến ngày chiến thắng.

Một lần, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp đưa đạn tới một cao điểm đang bị bao vây. Nếu chậm trễ, trận địa phía trước có thể thất thủ.

Đêm ấy, cả tổ lên đường trong mưa lớn. Đường rừng trơn như đổ mỡ, nước suối dâng cao, tiếng máy bay địch quần thảo trên đầu không ngớt.

Khi gần đến nơi, bom bất ngờ trút xuống. Một đoạn đường bị đất đá vùi lấp, đồng đội phía sau không thể tiến lên.

Không chút do dự, Long lao ra giữa khói bụi để mở đường. Anh dùng cả sức lực kéo từng thân cây, xúc từng xẻng đất, miệng vẫn hô lớn:
— Phải đưa đạn tới kịp! Anh em phía trước đang chờ!

Con đường cuối cùng cũng được thông, số đạn được đưa tới đúng lúc giúp đơn vị giữ vững trận địa.

Nhưng Long đã mãi mãi nằm lại trên con đường đất đỏ ấy, khi tuổi đời chỉ vừa hai mươi hai.

Ngày đất nước hòa bình, mẹ anh vẫn giữ chiếc dép cao su cũ của con như một kỷ vật thiêng liêng. Con đường làng giờ đã trải bê tông phẳng phiu, nhưng dấu chân của Long năm nào vẫn còn in mãi trong lòng người ở lại.

Dấu chân trên con đường đỏ không chỉ là câu chuyện của riêng Long, mà còn là biểu tượng cho biết bao người lính trẻ đã dùng tuổi xuân và máu xương của mình để mở lối cho hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn