Dấu Chân Trên Đá Trắng
Những dấu chân in trên một bãi đá trắng giữa rừng sâu đã trở thành ký hiệu dẫn đường cho cả đơn vị. Giữa thời hoa lửa, đôi khi con đường sống còn được đánh dấu bằng chính bước chân con người.
Năm 1973. Đoàn Văn Phúc là chiến sĩ trinh sát của một đơn vị hoạt động ở vùng rừng núi hiểm trở. Công việc của anh là đi trước mở đường, đánh dấu lối đi an toàn cho đồng đội phía sau. Một buổi sáng sớm. Sương rừng dày đặc. Tầm nhìn chỉ vài bước chân. Đơn vị cần vượt qua một khu vực toàn đá trắng trơn trượt. Không có lối mòn rõ ràng. Phúc đi trước. Từng bước chậm rãi. Anh quan sát địa hình, chọn đường đi an toàn nhất. Để tránh bị lạc. Anh không dùng vật gì đánh dấu. Chỉ để lại dấu chân trên lớp bụi mỏng phủ đá. Chiến sĩ đi sau tên Lê Văn Hùng hỏi: — Anh không sợ bị xóa dấu sao? Phúc đáp: — Chỉ cần đi đủ gần nhau là còn thấy. Cả đơn vị nối nhau đi theo dấu chân ấy. Có đoạn bị gió thổi mạnh làm bụi bay hết. Dấu chân mờ đi. Phúc dừng lại. Quay lại quan sát. Rồi dẫn cả tổ vòng qua một tảng đá lớn khác. Cuối cùng. Cả đơn vị vượt qua khu vực an toàn. Không ai bị lạc. Chiều hôm đó. Mọi người dừng lại nghỉ bên một con suối nhỏ. Hùng nói: — Hôm nay nếu không có anh, chắc cả tổ rối đường. Phúc chỉ cười: — Đường không quan trọng bằng việc mình còn nhìn thấy nhau. Nhiều năm sau chiến tranh. Ông Đoàn Văn Phúc trở lại vùng rừng cũ. Bãi đá trắng vẫn còn đó. Nhưng dấu chân năm xưa đã không còn. Chỉ còn gió thổi qua những khe đá. Ông đứng rất lâu. Không nói gì. Có những con đường trong chiến tranh không được vẽ trên bản đồ. Mà được tạo ra từ từng bước chân của những người đi trước. Và từ niềm tin rằng phía sau mình luôn có đồng đội đang đi theo.


