DẤU CHẤN TRÊN ĐẤT ĐỔ
Giữa những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước ác liệt, khi khắp núi rừng Tây Nguyên còn đỏ rực màu bom đạn, có biết bao người con ưu tú của Tổ quốc đã dành cả tuổi thanh xuân nơi chiến trường. Trong số đó có một cô gái nhỏ quê Thái Bình đã khoác lên mình màu áo lính, rời cánh đồng quê yên bình để bước vào chiến trường Buôn Ma Thuột khói lửa.
Đó là cựu chiến binh Bùi Thị Vui, sinh ngày 24/10/1956, quê Thụy Xuyên - Thái Thụy - Thái Bình, nghe theo tiếng gọi của tổ quốc người con ấy khi đó chưa tròn tuổi 17 tuổi đã tham gia nhập ngũ ngày 2/3/1979 tại Đơn vị C5, Tiểu đoàn E72, Trung đoàn 773, quân khu 5. Hiện tại Bà đang sinh sống tại thôn Noong Tài, xã Thượng Bằng, tỉnh Lào Cai.
Bà kể lại rằng sau những ngày huấn luyện gian khổ, bà theo đơn vị hành quân vào chiến trường Tây Nguyên. Con đường vào Buôn Ma Thuột khi ấy ngập trong khói lửa chiến tranh. Bom đạn cày xới núi rừng, những cánh rừng già phủ kín mưa bom và hơi đất đỏ bazan.
Khi được hỏi về nhiệm vụ của bà ngày ấy, bà kể lại trong nghẹ ngào và cũng đầy niềm tự hào: Khi đó bà được giao nhiệm vụ tiếp đạn, tải lương thực và vận chuyển thuốc men cho bộ đội nơi tuyến đầu tại mặt trận Buôn Mê Thuật. Công việc ấy vô cùng gian khổ và nguy hiểm, bởi mỗi chuyến đi đều phải băng rừng vượt suối trong đêm tối để tránh máy bay và pháo kích của địch, có thể bị địch “tiêu diệt” bất cứ lúc nào, bà xúc động kể tiếp:
“Ngày ấy chỉ nghĩ đơn giản, bộ đội phía trước còn cần đạn, cần gạo thì mình còn phải đi.”
Chính suy nghĩ giản dị ấy đã trở thành sức mạnh giúp cô gái trẻ vượt qua biết bao gian nan nơi chiến trường khốc liệt.
Có những đêm mưa rừng Tây Nguyên trút xuống xối xả, đất đỏ bám chặt đôi dép cao su, đôi vai bà hằn sâu vết dây gùi bởi những thùng đạn nặng trĩu. Dẫu vậy, người nữ bộ binh quê Thái Bình chưa một lần than khó. Bà kể lại đầy tự hào: Khi đó không hiểu sao trong tim bà như có 1 nghị lực phi thường không biết mệt mỏi, không biết sợ hãi….
Khi được hỏi về chỗ ở thì bà cười bà bảo rằng: “Chỉ đào 1 cái hố sâu dưới lòng đất chỉ đủ để buộc 1 cái võng, sau đó chui xuống dưới đó nằm, phủ cây lên, trên đường đi tải đạn thì đi xuyên màn đêm, khi nào mệt quá thì gặp đâu nằm đó….”
Khi được hỏi về đồng đội của bà, ánh mắt của cựu chiến binh Bùi Thị Vui lại chùng xuống. Những ký ức năm xưa nơi chiến trường Buôn Ma Thuột vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua. Bà nghẹn ngào kể rằng, trong số năm người cùng nhập ngũ tại quê bà ngày ấy, cùng hành quân và sát cánh bên nhau năm ấy, giờ chỉ còn mình bà trở về. Bốn người đồng đội còn lại đã mãi mãi nằm lại giữa núi rừng Tây Nguyên khói lửa. Có những người vừa hôm trước còn cùng nhau chia nắm cơm, cùng trú mưa dưới tán rừng, hôm sau đã hy sinh trong tiếng bom đạn dữ dội của chiến trường.
Bà nghẹn ngào kể tiếp có những người đồng đội chỉ vừa rời đơn vị đi tắm ở các khe suối, vậy mà mãi mãi không còn trở về nữa vì trúng đạn của địch phục kích. Giữa chiến trường khốc liệt năm ấy, cái chết có thể đến bất cứ lúc nào, ngay cả trong những phút giây bình yên hiếm hoi nhất.
Có một chi tiết mà bà nhớ rất rõ, bà vẫn còn rùng mình khi kể lại, đó là: Khi cúi xuống khe suối giữa núi rừng Buôn Ma Thuột để vốc nước uống sau một chặng hành quân dài, bà lặng người khi quay sang bên cạnh và nhìn thấy hài cốt người đồng đội của mình đang nằm đó, khiến dòng nước mát lành năm ấy bỗng trở thành ký ức đau đớn mà suốt cuộc đời bà không thể nào quên.
Ba năm trong quân ngũ là ba năm tuổi xuân đẹp nhất của bà gửi lại nơi chiến trường Tây Nguyên. Đến năm 1976, vì sức khỏe suy giảm nghiêm trọng sau nhiều lần mắc bệnh sốt xuất huyết, bà được xuất ngũ trở về quê hương. Bà kể lại trong sự tiếc nuối “Nếu ngày đó không bị bệnh sốt xuất huyết, bà đã không bị bắt về. Khi đó trong đơn vị có 30-40 người chết vì căn bệnh đó, lúc đó bà cũng bị bệnh và người gầy nhom chắc khoảng còn 39kg, nên bị trục xuất về quê” tháng 10 năm 1976.
Ngày trở lại quê nhà, cô gái năm nào không còn là thiếu nữ tuổi mười bảy với đôi má hồng của vùng quê lúa nữa. Chiến tranh đã để lại trên vai chị những vết chai sần, trên cơ thể là những cơn đau âm ỉ mỗi khi trái gió trở trời. Nhưng trong ánh mắt của người cựu chiến binh ấy vẫn luôn ánh lên niềm tự hào vì đã sống một thời tuổi trẻ đầy ý nghĩa.
Giờ đây, khi mái tóc đã bạc theo năm tháng, cựu chiến binh Bùi Thị Vui vẫn thường kể cho con cháu nghe về những ngày tháng ở chiến trường Buôn Ma Thuột nơi tuổi xuân của bà đã hòa cùng màu đất đỏ Tây Nguyên, cùng những bước chân âm thầm tiếp đạn, tải lương vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Không chỉ là người cựu chiến binh từng đi qua chiến tranh khốc liệt, bà còn là tấm gương sáng trong các phong trào thi đua yêu nước tại địa phương. Năm 2022, bà vinh dự được ghi nhận vì đã có thành tích xuất sắc trong phong trào thi đua yêu nước, góp phần lan tỏa tinh thần trách nhiệm, ý chí và phẩm chất tốt đẹp của người lính Bộ đội Cụ Hồ. Với tinh thần gương mẫu, trách nhiệm và tận tụy, bà luôn tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, trở thành tấm gương để thế hệ trẻ noi theo.
Dù đã trải qua chiến tranh và mang trong mình những di chứng bệnh tật, bà vẫn luôn giữ vững phẩm chất kiên cường, nhiệt huyết của người lính năm xưa. Thành tích xuất sắc trong phong trào thi đua yêu nước năm 2022 chính là sự ghi nhận xứng đáng cho những đóng góp thầm lặng nhưng đầy ý nghĩa của bà đối với cộng đồng.
Ở bà luôn toát lên hình ảnh đẹp của người cựu chiến binh “tuổi cao gương sáng”, sống giản dị, nghĩa tình và hết lòng vì tập thể.


