Dấu chân trên đất đỏ Tây Ninh – Bản hành khúc của lòng tận trung
Bài viết tôn vinh những bước chân kiên cường của quân dân vùng đất thép trên những cung đường chiến lược. "Dấu chân trên đất đỏ Tây Ninh" không chỉ là dấu tích của những cuộc hành quân gian khổ mà còn là biểu tượng của bản lĩnh bám trụ, nơi lòng tận trung son sắt của người lính đã hòa vào sắc đỏ của đất mẹ, dệt nên một hành trình rạng rỡ hướng về ngày phồn vinh.
Trên mảnh đất Long An "Trung dũng kiên cường", màu đỏ của đất biên viễn luôn gợi nhắc về một thời hoa lửa oanh liệt. "Dấu chân trên đất đỏ Tây Ninh" in hằn khắp vùng biên thùy Đức Hòa, Đức Huệ, nơi cửa ngõ chiến lược che chở cho những chiến khu quan yếu. Trong những năm tháng "Thời hoa lửa", khi pháo bầy dội xuống loang màu lửa đạn, mỗi dấu chân của các chiến sĩ đặc công mưu trí và những sinh viên trẻ vừa rời ghế nhà trường đều là một lời khẳng định cho ý chí "Độc lập hay là chết". Họ đã đi qua mùa mưa trắng trời, dẫm nát gian khổ để bám trụ chiến hào sát đồn giặc, giữ vững mạch máu giao thông cho toàn chiến khu.
Những dấu chân ấy mang đậm khí tiết của tiền bối Võ Văn Tần và niềm tin rạng rỡ của một thế hệ. Dưới lòng địa đạo Đức Huệ sâu thẳm hay trên những lối mòn đất đỏ bụi mù, người lính bám trụ với chiếc ba lô cũ và đôi dép cao su đã biến đất phèn chua mặn đắng thành bệ phóng cho những chiến công. Mỗi bước chân đi qua là một lần thử thách bản lĩnh thép, nơi lòng tận trung son sắt được trui rèn qua làn tên mũi đạn. Những dấu chân trên đất đỏ không bao giờ mất đi, bởi chúng đã hóa thân vào hồn thiêng sông núi, trở thành những cột mốc tinh thần dẫn lối cho đoàn quân giải phóng tiến về ngày đại thắng.
Điểm tựa thiêng liêng để những dấu chân ấy vững vàng chính là hình bóng người mẹ đất thép bên hiên nhà lá đơn sơ. Dưới ánh đèn dầu không bao giờ tắt, mẹ thầm lặng bám trụ, giữ bí mật cách mạng ngay dưới nền nhà mình suốt mấy mươi năm. Tình yêu quê hương Long An của mẹ vĩ đại ở sự bao dung, mẹ là người xóa đi những dấu chân sau buổi hành quân để bảo vệ bộ đội, cũng là người chắt chiu từng bát nước để hồi sức cho những đôi chân rớm máu. Sự bám trụ của mẹ chính là nhịp cầu nối kết giữa quá khứ hào hùng và sự phồn vinh của huyện Đức Hòa ngày nay, nơi những con đường đất đỏ năm xưa giờ đã hóa thành đại lộ thênh thang.
Hôm nay, khi huyện Đức Hòa vươn mình mạnh mẽ với các khu công nghiệp hiện đại, chúng ta vẫn thấy thấp thoáng "dấu chân trên đất đỏ" trong mỗi công trình, mỗi thành tựu. Di sản mẹ và cha ông để lại là một vùng đất tự do, một cơ đồ rạng rỡ được xây đắp từ những bước chân không mỏi của cha anh.
Thế hệ trẻ hôm nay, khi nhìn vào hàng sao nghĩa trang lấp lánh mỗi chiều, hãy cảm nhận nhịp bước của những người đi trước đang thôi thúc trong tim mình. Hãy mang trí tuệ và khát vọng xây dựng Long An ngày càng giàu đẹp. Đó là cách chúng ta tiếp bước những "dấu chân trên đất đỏ", đưa vùng đất thép thành đồng tiến tới tương lai phồn vinh và hạnh phúc trường tồn.



