Mẹ Việt Nam Anh hùng

DẤU CHÂN TRÊN ĐẤT LỬA – CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG VÕ THỊ LẸ

Tôi về xã Tân An, huyện Càng Long vào một buổi sáng nhiều nắng. Con đường quê trải dài giữa những hàng cây xanh mát, bình yên đến mức khó ai nghĩ nơi đây từng in dấu những năm tháng chiến tranh ác liệt. Là một cán bộ Đoàn đi sưu tầm tư liệu, tôi đã nghe nhiều câu chuyện về những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Nhưng khi nhắc đến Mẹ Võ Thị Lẹ, tôi biết mình sắp ghi lại một câu chuyện không chỉ là ký ức, mà còn là một phần máu thịt của quê hương.

Vĩnh Long29/04/2026Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ (Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi về xã Tân An, huyện Càng Long vào một buổi sáng nhiều nắng. Con đường quê trải dài giữa những hàng cây xanh mát, bình yên đến mức khó ai nghĩ nơi đây từng in dấu những năm tháng chiến tranh ác liệt. Là một cán bộ Đoàn đi sưu tầm tư liệu, tôi đã nghe nhiều câu chuyện về những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Nhưng khi nhắc đến Mẹ Võ Thị Lẹ, tôi biết mình sắp ghi lại một câu chuyện không chỉ là ký ức, mà còn là một phần máu thịt của quê hương.

Mẹ sinh năm 1930, là người phụ nữ Kinh hiền hậu, gắn bó trọn đời với mảnh đất Tân An. Mẹ lập gia đình với ông Lê Văn Minh, sinh được mười một người con. Một mái nhà đông đúc, tiếng cười con trẻ từng là niềm vui lớn nhất của mẹ.

Nhưng chiến tranh không chừa một mái nhà nào.

Giữa những năm tháng bom đạn, các con của mẹ lần lượt trưởng thành, mang theo trong tim tình yêu quê hương và trách nhiệm với đất nước. Mẹ không cầm súng, nhưng chính mẹ là người đã nuôi dưỡng những người con biết sống vì Tổ quốc.

Người con trai – Lê Văn Quan, sinh năm 1950 – tham gia cách mạng từ năm 1968. Anh làm công tác thông tin tại ấp Long Hội, một công việc thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng. Anh là người mang tin tức, mang sự sống nối liền giữa các đơn vị và người dân.

Ngày 23 tháng 6 năm 1972, trên đường đi nhận thuốc về cứu chữa cho đồng đội và bà con, anh vướng phải đạp lôi của địch và hy sinh ngay trên chính mảnh đất quê nhà.

Người ta kể lại, anh ra đi khi đang làm một việc rất đỗi bình thường – nhưng lại là việc cứu người.

Tin dữ đến, mẹ như lặng đi. Nhưng mẹ không khóc lớn, chỉ âm thầm chịu đựng, như bao người mẹ khác trong những năm tháng ấy.

Nhưng chiến tranh vẫn chưa dừng lại.

Người con trai thứ hai – Lê Văn Tư, sinh năm 1951 – tiếp bước anh, tham gia cách mạng từ năm 1970. Anh trở thành Thượng sỹ của Tiểu đoàn 501 Trà Vinh, một người lính trực tiếp chiến đấu nơi tuyến đầu.

Ngày 14 tháng 11 năm 1974, anh hy sinh.

Hai người con. Hai lần tiễn biệt.

Tôi đứng giữa Tân An hôm nay mà lòng nặng trĩu. Một người mẹ có mười một người con, nhưng mất đi hai người con trai trong chiến tranh – đó không chỉ là nỗi đau, mà là sự dâng hiến đến tận cùng.

Người dân nơi đây nói với tôi: “Mẹ Lẹ hiền lắm, sống vì con, vì xóm làng…”

Có lẽ, chính sự hiền hậu và tấm lòng ấy đã nuôi dưỡng nên những con người sẵn sàng hy sinh vì quê hương.

Mẹ không cầm súng, nhưng đã góp phần giữ lửa cho cách mạng. Mẹ không ra chiến trường, nhưng lại gửi đi những phần máu thịt của mình để bảo vệ đất nước.

Những năm tháng sau này, mẹ sống trong sự giản dị, giữa con cháu đông đúc. Không ai nghe mẹ kể công, cũng không ai thấy mẹ nhắc nhiều về những mất mát đã qua. Nhưng trong lòng người dân Tân An, mẹ là một biểu tượng – một người mẹ đã âm thầm dâng hiến mà không cần được nhắc tên.

Ngày 4 tháng 8 năm 2014, mẹ được phong tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”.

Một danh hiệu cao quý, nhưng có lẽ không thể nói hết những gì mẹ đã trải qua.

Tôi rời Tân An khi nắng đã lên cao. Những đứa trẻ vẫn cười đùa trên con đường làng, cuộc sống vẫn tiếp diễn trong sự bình yên.

Và tôi chợt hiểu – chính những người như mẹ Võ Thị Lẹ đã làm nên điều đó.

Hai người con đã ngã xuống, nhưng từ đó, quê hương được giữ lại.

Những dấu chân của họ đã hòa vào đất, trở thành một phần của lịch sử.

Và hình ảnh của mẹ… vẫn ở đó, lặng lẽ như đất, nhưng bền bỉ và thiêng liêng – mãi mãi không phai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn