Bài viết

Dấu chân trên đỉnh mây

Mây phủ trắng xóa cả một vùng núi cao. Gió thổi hun hút qua những triền đá dựng đứng. Ở nơi tưởng như chỉ có mây trời ấy, vẫn có những con người đang lặng lẽ bước đi.

Hà Tĩnh24/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đó là một đơn vị bộ đội đang hành quân qua dãy Trường Sơn. Con đường họ đi không phải là đường mòn rõ rệt, mà chỉ là những vệt dấu chân chồng lên nhau, men theo sườn núi cheo leo.

Trong đội hình có một chiến sĩ trẻ tên Nam. Đây là lần đầu tiên anh đi qua vùng núi cao đến vậy. Mỗi bước chân như nặng thêm vì ba lô, vì cái lạnh, và cả vì sự mệt mỏi đang dâng lên từng đợt.

Nam thở dốc:
— Đỉnh… còn xa không anh?

Người đi trước – một chiến sĩ đã dạn dày – quay lại, mỉm cười:
— Xa thì còn xa… nhưng cứ đi là tới.

Câu trả lời giản dị ấy lại khiến Nam thấy vững lòng hơn.

Đường lên đỉnh càng lúc càng khó. Đá trơn, mây dày, có đoạn chỉ cần trượt chân là có thể rơi xuống vực sâu hun hút. Nhưng không ai dừng lại.

Một chiến sĩ khác trượt ngã, bàn tay rớm máu. Anh cắn răng đứng dậy:
— Không sao… còn đi được!

Cả đơn vị không ai bỏ lại ai. Người khỏe đỡ người yếu, người đi trước kéo người đi sau. Họ bước chậm nhưng chắc, như những dấu chân in vào mây.

Đêm xuống, họ dừng lại bên một mỏm đá. Không có lán trại, chỉ có áo mưa làm chăn. Gió lạnh thổi qua, mang theo hơi ẩm của sương núi.

Nam nhìn xuống thung lũng chìm trong mây, khẽ nói:
— Đẹp thật… nhưng cũng gian nan quá.

Người chiến sĩ già đáp:
— Đẹp vì có người vượt qua. Gian nan để mình biết mình mạnh đến đâu.

Sáng hôm sau, họ tiếp tục hành quân. Khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn mây, cả đơn vị đã gần chạm đến đỉnh.

Nam bước những bước cuối cùng, tim đập dồn dập. Và rồi… anh đứng trên đỉnh núi.

Trước mắt anh, biển mây trải dài vô tận. Những ngọn núi nhô lên như đảo giữa đại dương trắng. Gió thổi mạnh, nhưng trong lòng anh lại thấy nhẹ tênh.

Anh nhìn xuống đôi giày lấm bùn, những dấu chân còn in lại trên con đường vừa đi qua.

Người chiến sĩ già bước đến bên cạnh:
— Thấy không? Mỗi bước chân đều có ý nghĩa.

Nam gật đầu. Anh hiểu rằng, không chỉ là chinh phục một ngọn núi, mà là vượt qua chính mình.

Trước khi rời đi, Nam quay lại nhìn con đường phía sau. Những dấu chân đã dần bị mây che phủ, nhưng anh biết chúng vẫn ở đó – như minh chứng cho ý chí và lòng kiên cường.

Anh mỉm cười:
— Dấu chân trên đỉnh mây… sẽ không bao giờ mất.

Câu chuyện ấy không chỉ nói về một cuộc hành quân, mà còn là hình ảnh của cả một thế hệ – những con người âm thầm vượt qua gian khổ để làm nên những điều lớn lao.

Bởi vì, có những dấu chân không chỉ in trên đất… mà còn in trong lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn