Cựu chiến binh

Dấu chân trên đỉnh Trường Sơn của người cựu chiến binh

Sương sớm phủ trắng những dãy núi Trường Sơn, Ông Nguyễn Văn Tâm (Sinh năm 1933, nhập ngũ năm 1958, hiện là CCB thôn Tân An xã Hùng An) chống chiếc gậy tre, từng bước chậm rãi men theo con đường mòn dẫn lên đỉnh núi. Con đường hôm nay đã rộng hơn, cây rừng xanh hơn, nhưng với ông, mỗi khúc cua, mỗi triền dốc đều gợi lại một phần ký ức của tuổi hai mươi.

Tuyên Quang02/07/2026Nguyễn Thắng Lợi (Đoàn xã Hùng An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đã hơn nửa thế kỷ kể từ ngày ông cùng đồng đội hành quân trên tuyến đường Trường Sơn. Ngày ấy, dấu chân của những người lính in trên đất đỏ giữa mưa bom và sốt rét rừng. Họ đi trong đêm để tránh máy bay, vai nặng ba lô, chân lấm bùn, lòng chỉ có một niềm tin rằng đất nước rồi sẽ có ngày hòa bình.

Ông dừng lại bên một gốc cây cổ thụ.

"Chỗ này ngày trước là điểm nghỉ của đơn vị tôi," ông khẽ nói.

Không còn dấu vết của những căn lán dã chiến, không còn hố bom nham nhở. Thiên nhiên đã phủ lên tất cả một màu xanh. Chỉ có ký ức trong lòng người lính già là vẫn còn nguyên vẹn.

Ông nhớ người đồng đội quê Nghệ An luôn cất tiếng hát mỗi khi đoàn quân dừng chân. Nhớ anh nuôi chia từng nắm cơm vắt cho cả tổ. Nhớ người chiến sĩ thông tin ôm cuộn dây chạy giữa làn đạn để giữ mạch liên lạc thông suốt.

Rồi ông nhớ đến những buổi sáng sau trận đánh, đội hình hành quân thưa dần.

Có những dấu chân đã dừng lại mãi mãi trên đỉnh Trường Sơn.

Ông cúi xuống, đặt bàn tay lên nền đất ẩm. Đối với người khác, đó chỉ là đất đá và lá rừng. Còn với ông, nơi đây là ký ức của những người đồng đội đã gửi lại tuổi xuân giữa đại ngàn.

Một nhóm thanh niên đi ngang qua, lễ phép chào ông và hỏi:

"Ông đã từng đi trên con đường này thật sao?"

Ông mỉm cười gật đầu.

"Đúng vậy. Nhưng ngày ấy không có con đường đẹp như bây giờ. Chỉ có rừng sâu, bom đạn và những bước chân không được phép dừng lại."

Ông kể cho các bạn trẻ nghe về những cuộc hành quân kéo dài hàng tuần, về những đêm ngủ dưới tán rừng, về những cơn mưa xối xả làm ướt cả ba lô, và về tình đồng đội đã giúp họ vượt qua đói rét, bệnh tật và hiểm nguy.

Trước khi chia tay, một bạn trẻ hỏi:

"Điều gì khiến ông nhớ nhất về Trường Sơn?"

Ông nhìn về phía những dãy núi nối tiếp nhau đến tận chân trời rồi đáp:

"Không phải bom đạn. Điều tôi nhớ nhất là những dấu chân của đồng đội. Có người đã bước tiếp đến ngày hòa bình. Có người chỉ để lại dấu chân trên đỉnh núi này rồi mãi mãi không trở về."

Chiều xuống, ông thắp một nén hương dưới chân tấm bia tưởng niệm. Khói hương quyện vào làn sương, tan dần giữa núi rừng.

Ông quay xuống núi với những bước chân chậm rãi. Dấu chân của người lính già hôm nay không còn mạnh mẽ như năm xưa, nhưng vẫn nối tiếp những dấu chân của một thế hệ đã đi qua Trường Sơn bằng lòng quả cảm và niềm tin mãnh liệt.

Trên đỉnh Trường Sơn, thời gian có thể xóa mờ mọi lối mòn cũ. Nhưng những dấu chân của người lính năm xưa sẽ luôn còn trong ký ức của đất nước – như biểu tượng của lòng yêu nước, sự hy sinh và khát vọng hòa bình mà các thế hệ sau mãi mãi trân trọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Dấu chân trên đỉnh Trường Sơn của người cựu chiến binh | Câu chuyện thời hoa lửa