Cựu chiến binh

DẤU CHÂN TRÊN ĐỈNH VÙNG BIÊN VÀ KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH F391

DẤU CHÂN TRÊN ĐỈNH VÙNG BIÊN VÀ KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH F391

Lào Cai07/08/2026Xã Đông Cuông (Đoàn xã Đông Cuông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ ấm cúng tràn ngập ánh nắng thanh bình, cựu chiến binh Nguyễn Văn Phương cẩn thận mở chiếc hộp kỷ vật, vuốt ve tấm huy hiệu và chiếc kẹp áo quân binh chủng đã nhuốm màu thời gian. Sinh năm 1958, ở cái tuổi cận kề bảy mươi, đôi mắt ông vẫn ánh lên nét tinh anh cùng niềm kiêu hãnh rạng rỡ mỗi khi nhớ về một thời tuổi trẻ khoác lên mình màu áo xanh chú bộ đội. Đối với ông, quãng thời gian 3 năm quân ngũ (1981 – 1984) gắn bó tại Đại đội 4 (C4), Trung đoàn 22 (E22), Sư đoàn 391 (F391) là chặng đường thanh xuân rực rỡ và thiêng liêng nhất, khắc sâu trong tâm khảm không bao giờ phai mờ.

Tuổi hai mươi ba hăng hái và chặng đường lên miền biên ải

Năm 1981, giữa lúc tình hình khu vực biên giới phía Bắc vẫn còn nhiều diễn biến phức tạp và gian khó, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên Nguyễn Văn Phương tròn 23 tuổi đã gạt lại những dự định riêng tư để hăng hái lên đường nhập ngũ. Ngày rời quê hương, hành trang của người lính trẻ ấy ngoài chiếc ba lô gọn nhẹ chỉ có trái tim hừng hực nhiệt huyết cống hiến.

Sau thời gian huấn luyện tân binh nghiêm ngặt, ông Phương được biên chế về Đại đội 4 (C4), Trung đoàn 22 (E22) thuộc Sư đoàn 391 (F391). Lực lượng chiến sĩ C4, E22 giai đoạn 1981 – 1984 có nhiệm vụ vô cùng quan trọng: vừa tập trung huấn luyện sẵn sàng chiến đấu cao độ, vừa trực tiếp chốt giữ, tuần tra các điểm cao chiến lược, củng cố hệ thống công sự trận địa và giữ vững bình yên cho dải đất biên cương của Tổ quốc.

Kỷ niệm đáng nhớ: Đêm gác sương muối và tình đồng chí C4

Nói về 3 năm binh nghiệp gian lao, ánh mắt ông Phương lại bồi hồi xúc động. Kỷ niệm khắc sâu nhất trong lòng ông là những đợt bám trụ chiến hào và tham gia chốt giữ các điểm cao trong điều kiện thời tiết vô cùng khắc nghiệt.

Mùa đông vùng cao lạnh cắt da cắt thịt, sương muối phủ trắng xóa trên các kẽ đá và tán cây rừng. Đơn vị C4 của ông phải kiên cường bám bạt, bám hầm suốt nhiều ngày đêm. Đêm tối mịt mùng giữa rừng sâu, tiếng gió ngàn rít qua kẽ đá càng làm tăng thêm cái rét thấu xương.

Trong gian khổ thiếu thốn, tình đồng chí giữa những người lính C4 lại bùng lên sưởi ấm tất cả. Ông Phương nhớ lại, có những đêm dầm mình trong lòng hào lạnh giá, cả tiểu đội chia nhau từng ngụm nước ấm trong chiếc bình tông lõm góc và củ sắn lùi nóng hổi. Khi thấy đồng đội bị sốt hay kiệt sức, ông Phương cùng anh em đã không ngần ngại nhường chiếc áo bông khô ráo nhất, thức trắng đêm chăm sóc cho nhau. Chính sự đùm bọc, chở che và tinh thần "thép" ấy đã tiếp thêm sức mạnh giúp ông Nguyễn Văn Phương cùng đồng đội vượt qua mọi thử thách, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ giữ vững dải đất biên cương.

Trở về thời bình và phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" giữ trọn

Năm 1984, hoàn thành trọn vẹn 3 năm nghĩa vụ thiêng liêng đối với Tổ quốc, ông Nguyễn Văn Phương xuất ngũ trở về với cuộc sống đời thường. Rời tay súng, bước vào cuộc chiến lao động sản xuất kiến thiết quê hương, cựu chiến binh Nguyễn Văn Phương luôn giữ vững và phát huy bản chất tốt đẹp của "Bộ đội Cụ Hồ".

Tác phong kỷ luật, sự kiên cường và ý chí không lùi bước trước khó khăn được rèn luyện từ C4, E22, F391 đã giúp ông vượt qua mọi thử thách trong cuộc sống. Ông tích cực tham gia lao động sản xuất, đóng góp cho các phong trào cựu chiến binh tại địa phương và luôn là tấm gương sáng về sự mẫu mực, khiêm tốn để con cháu noi theo.

Giờ đây, khi mái tóc đã điểm bạc theo thời gian, mỗi lần ngắm nhìn lại những kỷ vật thời quân ngũ hay mỗi dịp hội ngộ đồng đội cũ F391, cựu chiến binh Nguyễn Văn Phương lại mỉm cười tự hào. Quãng thời gian 1981 – 1984 chính là trang sử đẹp đẽ nhất của tuổi trẻ – nơi ông đã dâng trọn giọt mồ hôi, sức trẻ và lòng quả cảm cho sự bình yên của quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn