Anh hùng Lực lượng vũ trang

Dấu Chân Trên Đồi Gió

"Thời Hoa Lửa – Dấu Chân Trên Đồi Gió" là một câu chuyện hư cấu lấy bối cảnh những năm tháng chiến tranh. Qua lời kể của nhân chứng hư cấu Trần Văn Hòa, câu chuyện khắc họa tình đồng đội, sự kiên cường và khát vọng hòa bình giữa những ngày tháng đầy thử thách.

Đồng Tháp02/07/2026Phạm Thị Gọn (Chi đoàn trường Mầm non Phú Thọ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Trần Văn Hòa. Đến nay, mái tóc đã bạc gần hết, nhưng ký ức về những năm tháng thời hoa lửa vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua.

Đó là mùa hè năm tôi vừa tròn hai mươi tuổi. Tôi rời quê trong buổi sáng sương còn phủ kín cánh đồng. Mẹ chỉ kịp dặn một câu: "Đi mạnh khỏe, rồi nhất định phải trở về." Câu nói ấy theo tôi suốt những chặng đường dài.

Đơn vị của chúng tôi hành quân qua nhiều vùng đồi núi. Ban ngày băng rừng, ban đêm dựng lán nghỉ tạm dưới những tán cây lớn. Cuộc sống thiếu thốn đủ bề, nhưng chưa bao giờ thiếu tiếng cười. Chúng tôi chia nhau từng ngụm nước, từng phần lương khô và cả những câu chuyện về quê hương để tiếp thêm động lực.

Có một lần, sau nhiều ngày mưa lớn, con đường tiếp tế bị sạt lở. Cả đơn vị cùng người dân địa phương thức trắng đêm để dọn đất đá, dựng lại đoạn đường. Không ai bảo ai, tất cả đều làm việc bằng tất cả sức lực của mình. Đến khi những chuyến xe đầu tiên đi qua an toàn, ai nấy đều mỉm cười trong niềm vui giản dị.

Điều tôi nhớ nhất không phải là những gian khổ, mà là tình người. Một cụ già trong bản từng mang đến cho chúng tôi nồi cháo nóng giữa đêm lạnh. Cụ nói: "Các con giữ bình yên, còn chúng ta sẽ giữ lấy tình nghĩa." Câu nói ấy khiến tôi xúc động suốt cả cuộc đời.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Tôi trở về quê hương với chiếc ba lô đã sờn cũ và cuốn sổ tay ghi kín tên những người đồng đội. Mỗi lần mở cuốn sổ ấy, tôi lại nhớ đến những gương mặt đã cùng mình vượt qua biết bao thử thách.

Hôm nay, khi ngồi trước hiên nhà nhìn lũ trẻ vui đùa, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình. Những tiếng cười trong trẻo ấy chính là điều mà biết bao thế hệ đã mong mỏi và gìn giữ.

Nếu có ai hỏi tôi điều đáng nhớ nhất của thời hoa lửa là gì, tôi sẽ trả lời rằng đó không chỉ là những tháng ngày gian khó, mà còn là tình đồng đội, lòng nhân ái và niềm tin vào một ngày mai yên bình.

Đó là những ký ức tôi luôn trân trọng và sẽ kể lại cho con cháu, để các em hiểu rằng hòa bình là thành quả quý giá, cần được giữ gìn bằng sự đoàn kết, lòng bao dung và trách nhiệm với tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Dấu Chân Trên Đồi Gió | Câu chuyện thời hoa lửa