Dấu Chân Trên Đồi Gió
Bài thơ nói về những bước chân lặng thầm của người lính trên đồi cao, nơi gió và đất trời chứng kiến sự hy sinh.
Đồi vắng in hằn dấu bước chân
Gió thổi mòn dần áo chiến thân
Sương phủ vai gầy như ký ức
Mắt hướng phương xa gọi nghĩa gần
Không lời từ biệt nơi làng nhỏ
Chỉ có trời xanh với súng gươm
Đường dài hun hút không quay lại
Gửi lại quê nhà một giấc hương


