Dấu chân trên đường hành quân
Một lần, khi dừng lại nghỉ, bác nhìn thấy dấu chân của một đồng đội quen. Người ấy vừa đi trước không lâu. Bác bước theo, như một thói quen.
Bác Phạm Văn Trung, cựu chiến binh phường Hồng Bàng, kể rằng trong những ngày hành quân dài, thứ còn lại rõ nhất không phải là con đường, mà là những dấu chân.
“Đi mãi rồi cũng không nhớ mình đã qua bao nhiêu nơi, chỉ nhớ những bước chân nối nhau,” bác nói.
Có những đoạn đường đầy bùn, dấu chân in sâu, nối dài thành hàng. Có những đoạn khô ráo, dấu chân nhanh chóng biến mất.
Một lần, khi dừng lại nghỉ, bác nhìn thấy dấu chân của một đồng đội quen. Người ấy vừa đi trước không lâu. Bác bước theo, như một thói quen.
Nhưng sau đó, trong một trận đánh, người đồng đội ấy đã không còn.
“Giờ nghĩ lại, những dấu chân đó là lần cuối cùng mình ‘đi cùng’ nhau,” bác trầm ngâm.
Sau chiến tranh, mỗi khi đi trên con đường làng ở Hồng Bàng, nhìn thấy dấu chân trẻ con in trên đất, bác lại mỉm cười.
Với bác, những dấu chân giản dị ấy là biểu tượng của sự sống tiếp nối – điều mà một thời, những người lính đã đánh đổi rất nhiều để giữ gìn.



