Khác

Dấu Chân Trên Đường Kháng Chiến

Câu chuyện tái hiện những năm tháng đấu tranh gian khổ qua lời kể của bác Nguyễn Ngọc Quý. Giữa bom đạn, thiếu thốn và những ngày xa gia đình, bác cùng đồng đội vẫn kiên cường vượt qua khó khăn, giữ vững niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Lâm Đồng26/08/2026Đoàn xã Nam Dong (Nam Dong)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những năm tháng đấu tranh vẫn còn in đậm trong ký ức của bác Nguyễn Ngọc Quý. Mỗi khi nhắc lại quãng thời gian ấy, bác thường nhớ đến những con đường hành quân đầy gian khó, những đêm ngủ trong rừng và những người đồng đội đã cùng mình vượt qua biết bao thử thách.

Khi ấy, bác Quý còn rất trẻ. Đất nước đang trong những năm tháng chiến tranh, nhiều thanh niên lên đường tham gia đấu tranh bảo vệ quê hương. Bác cũng rời xa gia đình để thực hiện nhiệm vụ. Hành trang mang theo không có nhiều, chỉ là vài bộ quần áo, một ít lương thực và những lời dặn dò của người thân.

Những ngày đầu tiên rất khó khăn. Đoàn người phải hành quân qua những con đường rừng gập ghềnh. Có hôm trời mưa lớn, đường trơn trượt, ai cũng mệt mỏi. Lương thực mang theo có hạn nên mọi người phải chia sẻ từng phần nhỏ cho nhau. Tuy vậy, không ai bỏ cuộc.

Bác Quý nhớ có một lần, sau một trận bom, con đường phía trước bị cây cối và đất đá chắn ngang. Đoàn phải dừng lại để mở đường. Mọi người cùng nhau làm việc, người chặt cây, người xúc đất, người tìm cách đưa những vật cản ra khỏi đường. Sau nhiều giờ, con đường cuối cùng cũng được thông.

Bác kể rằng những lúc khó khăn nhất chính là lúc tình đồng đội thể hiện rõ nhất. Khi một người bị mệt, những người khác sẵn sàng mang giúp hành trang. Khi có người bị thương, mọi người tìm cáchchăm sóc và đưa về nơi an toàn. Những lời động viên giản dị như “cố lên”, “cùng nhau vượt qua” đã trở thành nguồn sức mạnh rất lớn.Cuộc sống thời chiến cũng đầy những nỗi nhớ. Bác Quý nhớ gia đình, nhớ quê hương và những bữa cơm sum họp. Có những đêm nằm giữa rừng, bác nhìn lên bầu trời và tự hỏi không biết ở quê nhà mọi người đang làm gì. Nhưng rồi bác lại nghĩ rằng mình phải cố gắng, bởi phía sau mình là quê hương và những người thân yêu.

Những năm tháng đấu tranh cứ thế trôi qua trong gian khổ. Mọi người vừa làm nhiệm vụ, vừa động viên nhau giữ vững tinh thần. Dù thiếu thốn và nguy hiểm, ai cũng tin rằng một ngày hòa bìnhnhất định sẽ đến.

Ngày đất nước yên bình, bác Quý trở về quê hương. Con đường ngày trước từng in dấu chân hành quân giờ đã thay đổi. Quê hương dần được xây dựng lại, những ngôi nhà mới mọc lên, trẻ em được đến trường và cuộc sống trở nên bình yên hơn.

Nhìn lại chặng đường đã qua, bác Nguyễn Ngọc Quý cho rằng điều đáng nhớ nhất không chỉ là những gian khổ của chiến tranh mà còn là tình đồng đội, tình quê hương và ý chí kiên cường của những con người đã cùng nhau vượt qua những năm tháng khó khăn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn