.“Dấu chân trên đường mòn”
.“Dấu chân trên đường mòn”
“Chuyện này bác nghe bác Hòa – cựu chiến binh từng hành quân trên tuyến Trường Sơn – kể lại. Bác bảo, đó là vào khoảng cuối năm 1970, khi đơn vị ông đang vượt qua một đoạn rừng sâu giáp ranh phía tây Quảng Bình, chuẩn bị vào chiến trường.
Hôm đó hành quân từ sáng sớm, đường rừng ẩm, đất mềm, đi một lúc là giày dép dính đầy bùn. Anh em đi hàng một, lặng lẽ, mỗi người cách nhau vài mét. Không ai nói chuyện nhiều, vì giữ sức mà đi.
Bác Hòa kể, đang cúi đầu bước thì chợt thấy dưới đất có những dấu chân lạ. Không phải dấu của tiểu đội mình – vì nhìn là biết ngay, dấu còn mới, mép đất chưa kịp khô.
Ông dừng lại một chút, gọi nhỏ:
‘Có đơn vị đi trước.’
Nghe vậy, mấy người phía sau cũng cúi xuống nhìn. Có anh còn lấy tay đo thử, rồi cười:
‘Dấu còn mới lắm… chắc họ vừa đi qua thôi.’
Tự nhiên không khí khác hẳn. Cả đội hình đang lặng im, bỗng có người nói khẽ:
‘Đi nhanh lên, may ra bắt kịp anh em phía trước.’
Bác Hòa bảo, lúc đó tự dưng thấy nhẹ người. Giữa rừng sâu như thế, chỉ cần biết có người cùng hướng, cùng con đường… là đã thấy ấm lòng rồi.
Cứ thế, cả tiểu đội bước nhanh hơn. Mắt ai cũng để ý xuống đất, lần theo những dấu chân ấy. Có đoạn mất dấu vì đá nhiều, lại thấy thấp thỏm. Rồi đi thêm một quãng, dấu chân lại hiện ra trên nền đất ẩm.
Có người còn đùa:
‘Họ đi trước dọn đường cho mình rồi.’
Nhưng cũng có lúc… nhìn dấu chân mà thấy chạnh lòng. Vì không biết những người đi trước đó giờ đang ở đâu, còn đủ quân số không, hay đã gặp bom đạn giữa đường.
Đến chiều, đơn vị dừng nghỉ bên một con suối nhỏ. Ngồi xuống, bác Hòa vẫn nhớ những dấu chân ban sáng. Ông nói:
‘Hồi đó, giữa rừng Trường Sơn, đâu cần gặp mặt. Chỉ cần nhìn thấy dấu chân người đi trước… là đã thấy mình không cô độc.’
Rồi bác cười nhẹ:
‘Chiến tranh là vậy… có khi chỉ một dấu chân trên đường mòn thôi… cũng đủ làm ấm cả một ngày hành quân.’


