Dấu Chân Trên Đường Mòn Huyền Thoại
Câu chuyện về những ngày tháng băng rừng, vượt suối của các nữ giao liên Tây Nguyên. Họ là những "bóng ma" thoắt ẩn thoắt hiện, nối liền mạch máu cho tiền tuyến bằng ý chí sắt đá và tình yêu quê hương bao la, ngay giữa những cánh rừng già Đắk Lắk.
Đại ngàn Tây Nguyên năm 1968 không chỉ có tiếng chim hót hay tiếng thác đổ, mà là nơi tiếng máy bay trực thăng địch gầm rú trên đầu như muốn xé toạc tầng cây. Bà H’Linh, khi ấy mới 18 tuổi, là một giao liên bản địa thông thạo từng gốc cây, tảng đá. Nhiệm vụ của bà là dẫn đường cho các đoàn quân từ miền Bắc vào và vận chuyển thuốc men, tài liệu mật qua các trạm giao liên.
Có một đêm, mưa rừng Đắk Lắk đổ xuống như trút nước. Con suối Ea Kao thường ngày hiền hòa bỗng chốc biến thành "con trăn" khổng lồ hung dữ. Đơn vị của bà H’Linh gồm 5 chiến sĩ đang mang theo những bao thuốc men quan trọng cho bệnh viện dã chiến.
"Các anh bám chặt lấy gùi của tôi, đừng nhìn xuống nước, cứ nhìn vào những vệt sáng lân tinh trên vỏ cây cổ thụ mà tôi đánh dấu," bà H’Linh dặn dò, giọng kiên định dù đôi chân đã tê cứng vì lạnh và đá sắc cứa vào.
Giữa dòng nước xiết, một chiến sĩ bị trượt chân. Không chần chừ, bà H’Linh quăng sợi dây rừng – thứ mà bà luôn mang theo bên hông – lao xuống dòng nước xoáy. Bằng sức mạnh của một người con gái Tây Nguyên quen leo đèo lội suối, bà đã kéo đồng đội lên bờ an toàn trong gang tấc. Suốt cả đêm đó, nhóm phải nấp trong một hang đá nhỏ, chia nhau từng miếng lương khô và hơ lửa bằng những lá cây khô đượm khói, tuyệt đối không được để lộ ánh sáng hay tiếng động.
Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, họ đã đến được đích an toàn. Người chiến sĩ trẻ, người đã được bà cứu sống, trước khi lên đường vào chiến trường đã tặng lại bà chiếc kim băng – vật dụng duy nhất anh có trong túi áo – làm kỷ niệm.
Bà H’Linh kể lại, ánh mắt bà xa xăm nhìn về phía rừng đại ngàn: "Thời đó, chúng tôi chẳng ai nghĩ đến bản thân mình. Chỉ biết rừng là nhà, bộ đội là anh em. Cái kim băng đó đến giờ tôi vẫn giữ, nó không chỉ là một kỷ vật, mà là minh chứng cho một lời hứa: Rằng dù có gian khổ đến đâu, mạch máu đường mòn vẫn phải luôn chảy, để ngày thống nhất về với buôn làng."
Giữa những ngày hòa bình, mỗi khi đi ngang qua những cánh rừng năm xưa, bà H’Linh vẫn thường dừng lại, chạm tay vào thân cây già, như thể đang chạm vào những ký ức rực lửa của một thời thanh xuân đẹp đẽ nhất.



