“Dấu chân trên Đường Trường Sơn”
“Dấu chân trên Đường Trường Sơn”
Giữa đại ngàn Đường Trường Sơn, đêm xuống nhanh và sâu hun hút. Sương phủ kín lối đi, chỉ còn những vệt đèn pin nhỏ le lói rồi tắt vội khi có tiếng máy bay gầm trên đầu.
Người lính trẻ siết lại quai ba lô đã sờn. Trên vai anh là hàng chục ký hàng—đạn dược, lương khô, thuốc men—tất cả đều phải đến được tiền tuyến. Vai áo đã rách, da trầy xước rớm máu, nhưng bước chân anh vẫn đều, dứt khoát theo nhịp của đoàn.
Đêm ấy, tiếng động cơ địch bất ngờ xé toạc không gian.
“Ẩn nấp!” – tiếng chỉ huy vang khẽ nhưng dứt khoát.
Cả đoàn lao vào hai bên đường, ép mình sát đất. Bom rơi.
Một tiếng nổ chát chúa.
Đất đá tung lên, rừng già rung chuyển.
Khi khói bụi tạm tan, con đường trước mặt đã bị xé toang—hố bom sâu hoắm chặn ngang lối đi. Nếu dừng lại, đoàn xe phía sau sẽ không thể tiếp tục hành quân.
Không ai bảo ai, người lính trẻ cùng đồng đội lao ra.
Họ dùng tay không bới đất, gạt đá.
Móng tay bật máu.
Bàn tay lấm bùn.
Mồ hôi hòa với bụi đất thành những vệt dài trên gương mặt sạm đen.
Có người khẽ nói, giọng khản đặc:
“Phải thông đường trước khi trời sáng…”
Họ làm việc trong im lặng, chỉ còn tiếng thở gấp và tiếng đất đá lạo xạo. Mỗi phút trôi qua đều quý giá. Xa xa, tiếng xe đang chờ vọng lại như thúc giục.
Cuối cùng, lối đi cũng mở ra—hẹp nhưng đủ cho những bánh xe đầu tiên lăn qua.
Khi đoàn xe vượt qua đoạn đường vừa được “vá” lại, ánh đèn pha lướt nhanh qua những gương mặt lấm lem. Không có lời khen, không có nghi thức. Chỉ có những ánh mắt chạm nhau.
Người lính trẻ khẽ cười.
Một nụ cười rất nhẹ.
Rồi anh lại cúi xuống, chỉnh lại quai ba lô, tiếp tục bước vào màn đêm của Trường Sơn—nơi mỗi dấu chân lặng lẽ góp phần làm nên con đường đi tới ngày thống nhất.



