Bài viết

DẤU CHÂN TRÊN HỐ BOM

Câu chuyện kể về bà Nguyễn Thị Hoa cùng đồng đội san lấp hố bom, khôi phục tuyến đường vận chuyển trong một đêm mưa. Mặc dù máy bay địch có thể quay lại bất cứ lúc nào và một quả bom chưa nổ nằm gần hiện trường, bà cùng đồng đội vẫn dũng cảm hoàn thành nhiệm vụ, giúp đoàn xe chở lương thực, thuốc men vượt qua an toàn. Câu chuyện thể hiện ý chí kiên cường và tinh thần trách nhiệm của thanh niên xung phong.

Quảng Ngãi17/08/2026Xã Sơn Thủy (Đoàn xã Sơn Thủy)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiếc hộp nhỏ, bà Nguyễn Thị Hoa vẫn giữ một chiếc xẻng đã bị gãy phần cán. Lưỡi xẻng hoen gỉ, có nhiều vết lõm nhưng đối với bà, đó là kỷ vật của những năm tháng tuổi trẻ làm nhiệm vụ giữa bom đạn.

Năm 1969, khi vừa tròn 18 tuổi, bà Hoa tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Nhiệm vụ của đơn vị bà là sửa đường, lấp hố bom, vận chuyển đất đá và hướng dẫn các đoàn xe đi qua những khu vực nguy hiểm.

Công việc phần lớn được thực hiện vào ban đêm. Mỗi khi máy bay địch ném bom làm hỏng đường, lực lượng thanh niên xung phong phải nhanh chóng có mặt, khắc phục trước khi các đoàn xe vận chuyển đi qua.

Bà Hoa nhớ nhất một đêm mưa năm 1971. Sau một đợt máy bay đánh phá, tuyến đường xuất hiện một hố bom rất lớn. Trong khi đó, một đoàn xe chở gạo, thuốc men và vật tư đang chờ phía sau.

Nếu tuyến đường không được khôi phục trước khi trời sáng, đoàn xe có thể bị phát hiện. Bà Hoa cùng hơn mười đồng đội mang cuốc, xẻng đến hiện trường, khẩn trương đào đất và vận chuyển đá lấp hố.

Khi công việc đang tiến hành, mọi người phát hiện một quả bom chưa nổ nằm cách mặt đường không xa. Đội trưởng lập tức yêu cầu các thành viên giữ khoảng cách, đánh dấu vị trí nguy hiểm và báo lực lượng chuyên môn xử lý.

Tuy nhiên, phần đường còn lại vẫn phải được sửa chữa để đoàn xe có thể đi vòng qua. Mọi người chia thành từng nhóm, người đào đất, người khiêng đá, người đứng cảnh giới máy bay và hướng dẫn phương tiện.

Mưa ngày càng lớn, đất trở nên nhão và liên tục trôi xuống hố. Bà Hoa cùng đồng đội phải dùng cây rừng, đá và những bao đất để gia cố mặt đường.

Đang làm việc, tiếng máy bay lại xuất hiện từ phía xa. Mọi người nhanh chóng rời khỏi mặt đường, tìm nơi trú ẩn. Một loạt bom nổ cách đó không xa khiến đất đá văng lên, chiếc xẻng của bà Hoa bị một mảnh bom làm gãy cán.

Khi máy bay vừa rời đi, bà Hoa lấy một đoạn cây buộc tạm vào lưỡi xẻng rồi tiếp tục làm việc. Đôi tay bà phồng rộp, bàn chân bị đá cứa chảy máu nhưng bà không dừng lại.

Bà kể:

“Chúng tôi chỉ nghĩ phải mở được đường cho xe qua. Phía sau là lương thực, thuốc men và nhiều thứ rất cần cho chiến trường. Nếu chúng tôi chậm trễ thì sẽ ảnh hưởng đến rất nhiều người.”

Gần sáng, một lối đi tạm đã được hoàn thành. Bà Hoa cùng đồng đội dùng cành cây đánh dấu khu vực có bom chưa nổ, sau đó đứng hai bên hướng dẫn từng chiếc xe chậm rãi đi qua.

Khi chiếc xe cuối cùng vượt khỏi đoạn đường nguy hiểm, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm. Trên nền đất vừa được lấp đầy là những dấu chân trộn lẫn bùn, máu và nước mưa của những người thanh niên.

Sau đêm ấy, chiếc xẻng gãy được bà Hoa giữ lại. Bà tiếp tục cùng đơn vị sửa chữa nhiều tuyến đường khác. Có những đoạn vừa làm xong lại bị bom phá, nhưng mọi người vẫn kiên trì làm lại.

Trong những năm tháng thanh niên xung phong, bà đã chứng kiến nhiều đồng đội bị thương và hy sinh. Có người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại những ước mơ chưa kịp thực hiện.

Bà xúc động chia sẻ:

“Thế hệ chúng tôi ngày ấy không nghĩ mình là anh hùng. Mỗi người chỉ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. Đường bị phá thì sửa, hố bom xuất hiện thì lấp, để những đoàn xe tiếp tục tiến về phía trước.”

Sau ngày đất nước thống nhất, bà Hoa trở về quê hương, xây dựng gia đình và tích cực lao động sản xuất. Chiếc xẻng năm xưa được bà giữ gìn để nhắc nhớ về những đồng đội đã cùng mình vượt qua bom đạn.

Câu chuyện “Dấu chân trên hố bom” là một ký ức xúc động về ý chí, lòng dũng cảm và sự hy sinh của lực lượng thanh niên xung phong. Những dấu chân năm xưa có thể đã bị thời gian xóa nhòa, nhưng tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước của thế hệ thời hoa lửa sẽ mãi được lưu truyền.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
DẤU CHÂN TRÊN HỐ BOM | Câu chuyện thời hoa lửa