Cựu chiến binh

DẤU CHÂN TRÊN NHỮNG CUNG ĐƯỜNG LỬA

Có những năm tháng tuổi trẻ được đo bằng những chuyến đi. Với người lính, đó là những chuyến đi không biết trước ngày trở về, nhưng mỗi bước chân đều mang theo một niềm tin: đi để giữ lấy bình yên cho quê hương.

Thanh Hóa27/08/2026Phường Sầm Sơn (Phường Sầm Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từ một miền quê biển Thanh Hóa, chàng trai trẻ Tạ Văn Lung đã rời mái nhà thân thuộc để khoác lên mình màu xanh áo lính. Năm 1973, ở tuổi hai mươi, ông bắt đầu hành trình của một người lính bộ binh – hành trình đưa ông đi qua nhiều vùng đất và những năm tháng không thể nào quên của cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Quê hương Sầm Sơn khi ấy vẫn còn mang dáng dấp của một vùng biển bình dị, nhưng phía sau vẻ yên bình ấy là những năm tháng đất nước chưa thực sự yên tiếng súng. Những người trẻ lần lượt lên đường, mang theo hành trang giản dị và lời nhắn gửi của gia đình. Tạ Văn Lung cũng lên đường như thế, để rồi tuổi thanh xuân của ông gắn với những cung đường quân ngũ thay vì những ngày tháng bình yên nơi quê nhà.

Trong đội hình Quân khu 4, ông thực hiện nhiệm vụ của một người lính bộ binh trên nhiều địa bàn, từ Thanh Hóa, Vinh đến đất bạn Lào. Mỗi nơi đi qua lại để lại một dấu ấn riêng. Có những cung đường phải vượt qua trong điều kiện khắc nghiệt, có những ngày dài xa quê, có những đêm người lính chỉ có đồng đội bên cạnh và tiếng động cơ vọng lại từ phía xa.

Nhưng chiến trường không chỉ được ghi nhớ bằng những trận đánh. Đối với người lính, đó còn là những điều rất nhỏ: một bữa cơm vội giữa chặng hành quân, một lần nghỉ chân bên rừng, một câu chuyện về quê nhà được kể trong những phút hiếm hoi yên tĩnh, hay sự sẻ chia giản dị giữa những người cùng chung màu áo. Chính những điều tưởng như bình thường ấy đã giúp họ vững vàng hơn giữa những ngày tháng gian lao.

Năm năm trong quân ngũ cũng là năm năm tuổi trẻ của Tạ Văn Lung được gửi lại trên những miền đất xa xôi. Từ một chàng trai tuổi đôi mươi, ông trưởng thành qua từng chặng đường, từng nhiệm vụ và những trải nghiệm mà chỉ những người từng đi qua chiến tranh mới có thể thấu hiểu.

Năm 1978, ông trở về quê hương sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự. Con đường trở về lần này không còn là một cuộc hành quân ra trận. Đó là hành trình trở về với gia đình, với biển Sầm Sơn và với cuộc sống đời thường sau những năm tháng xa cách.

Chiến tranh rồi cũng lùi vào quá khứ, nhưng những dấu chân của người lính vẫn còn ở lại trong ký ức. Câu chuyện của ông Tạ Văn Lung không phải câu chuyện về một người hùng với những chiến công được gọi tên, mà là câu chuyện của một người trẻ đã dành những năm tháng đẹp nhất của đời mình cho Tổ quốc.

Và có lẽ, lịch sử cũng được làm nên từ những con người như thế – những người từng lặng lẽ bước đi trên những cung đường lửa, để một ngày trở về, nhìn quê hương bình yên và biết rằng những năm tháng tuổi trẻ của mình đã không trôi qua vô nghĩa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
DẤU CHÂN TRÊN NHỮNG CUNG ĐƯỜNG LỬA | Câu chuyện thời hoa lửa