Dấu Chân Trên Trường Sơn
Câu chuyện kể về nỗi nhớ và sự day dứt của một người anh trai đối với người em là liệt sĩ đã hy sinh trong cuộc chiến bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Dù hơn nửa thế kỷ trôi qua, gia đình vẫn chưa tìm được hài cốt của người em, nhưng tình cảm thiêng liêng, niềm tự hào và nỗi mong chờ đoàn tụ vẫn luôn còn mãi trong lòng người ở lại.
Mỗi năm đến tháng Bảy, ông Nguyễn Văn Bình lại lặng lẽ thắp một nén nhang trước bàn thờ người em trai của mình – liệt sĩ Nguyễn Văn Nam, người đã hy sinh trong chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972.
Điều khiến ông day dứt suốt hơn nửa thế kỷ là đến nay gia đình vẫn chưa tìm được hài cốt của em.
Ông Bình kể, ngày Nam lên đường nhập ngũ mới vừa tròn hai mươi tuổi. Nhà nghèo, cha mất sớm, Nam là người em út hiền lành nhưng rất giàu nghị lực. Trước ngày đi, Nam còn cười nói với mẹ:
“Con đi vài năm rồi sẽ về, mẹ đừng lo.”
Hôm tiễn em ra đầu làng, ông Bình vẫn nhớ rõ hình ảnh cậu thanh niên gầy gò khoác ba lô, quay lại vẫy tay giữa chiều mưa lất phất.
Đó cũng là lần cuối cùng ông nhìn thấy em trai mình.
Những lá thư từ chiến trường gửi về ngày một thưa dần. Trong thư, Nam chỉ kể sơ qua cuộc sống gian khổ nơi chiến trường Quảng Trị và luôn dặn gia đình giữ gìn sức khỏe.
Lá thư cuối cùng được gửi vào tháng 8 năm 1972, nét chữ nguệch ngoạc vì mưa nước:
“Ở đây bom đạn nhiều lắm anh ạ, nhưng anh em vẫn quyết tâm giữ Thành cổ. Nếu có chuyện gì xảy ra, anh thay em chăm sóc mẹ…”
Đọc đến đó, ông Bình lặng người nhưng vẫn tự trấn an rằng em mình sẽ trở về.
Thế rồi ít lâu sau, giấy báo tử được gửi về.
Nam hy sinh trong một trận chiến ác liệt bên dòng sông Thạch Hãn. Đồng đội kể lại rằng hôm ấy bom pháo dội xuống suốt nhiều giờ. Sau trận đánh, nhiều chiến sĩ đã mãi mãi nằm lại giữa lòng Thành cổ mà không thể tìm thấy đầy đủ hài cốt.
Ngày nhận tin, mẹ ông Bình ngất lịm bên hiên nhà. Từ đó đến cuối đời, bà luôn đau đáu một điều:
“Không biết con mình nằm ở đâu…”
Suốt nhiều năm qua, ông Bình đã không biết bao nhiêu lần vào Quảng Trị, đứng bên dòng Thạch Hãn thả hoa đăng và lặng lẽ gọi tên em trai trong gió.
Ông nói:
“Tôi chỉ mong trước khi nhắm mắt có thể tìm được em để đưa em về với gia đình…”
Giờ đây, trên bàn thờ chỉ còn tấm bằng Tổ quốc ghi công và bức ảnh người lính trẻ đã úa màu theo năm tháng. Nhưng trong trái tim người anh trai già nua ấy, người em năm nào vẫn mãi ở tuổi đôi mươi – tuổi đẹp nhất của cuộc đời, đã gửi lại nơi Thành cổ Quảng Trị vì độc lập, tự do của Tổ quốc.



