Anh hùng Lao động

Dấu chân trên tuyến lửa Trường Sơn

Câu chuyện kể về một cô gái trẻ rời quê hương lên đường tham gia thanh niên xung phong trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, giữ nhiệm vụ mở đường, tải đạn và cứu thương trên tuyến Trường Sơn đầy bom đạn. “Thời hoa lửa” là ký ức về tuổi trẻ rực cháy giữa gian khổ và hy sinh.

Hà Tĩnh21/04/2026Dương Thị Hải (Xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Thị Lan, khi ấy vừa tròn mười chín tuổi, rời làng quê nghèo ở đồng bằng Bắc Bộ để tham gia thanh niên xung phong. Ngày tiễn tôi đi, mẹ chỉ kịp dúi vào tay một nắm cơm nắm và dặn: “Đi rồi nhớ giữ mình, đất nước cần con.”

Tôi vào Trường Sơn năm 1968, khi con đường mòn Hồ Chí Minh đang là huyết mạch chi viện cho miền Nam. Công việc của chúng tôi là san lấp hố bom, dẫn đường cho xe qua những đoạn rừng bị đánh phá liên tục. Có những ngày, bom nổ ngay sau lưng, đất đá vùi lấp cả đoạn đường vừa mới thông.

Không ít đồng đội đã nằm lại giữa rừng. Có chị ngã xuống khi đang cầm đèn báo hiệu cho xe qua suối, có anh hy sinh khi đang phá bom chưa nổ. Chúng tôi không kịp khóc lâu, vì ngày mai lại có đoàn xe cần đi qua.

Tôi nhớ nhất một đêm mưa rừng, khi chúng tôi phải gùi hàng qua đoạn đường bị bom cày nát. Ánh pháo sáng rực trời, tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Nhưng giữa khung cảnh ấy, chúng tôi vẫn nắm tay nhau đi tiếp. Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu: nếu dừng lại, con đường sẽ chết, và miền Nam sẽ thiếu đi những chuyến hàng tiếp tế.

Có những lúc sợ hãi đến nghẹt thở, nhưng tình đồng đội đã giữ chúng tôi đứng vững. Một bát cơm chia đôi, một ngụm nước giữa rừng cũng trở nên quý giá hơn bao giờ hết.

Ngày đất nước hòa bình, tôi trở về. Nhưng nhiều người trong chúng tôi không trở về được. “Thời hoa lửa” của chúng tôi là như vậy – rực rỡ, dữ dội và không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn