Dấu chân trong bùn
Cơn mưa rừng kéo dài suốt nhiều ngày khiến con đường hành quân trở nên lầy lội. Mỗi bước chân đều lún sâu, nhấc lên nặng như đeo đá. Người lính trẻ tên Trí đi cuối hàng, lặng lẽ đặt từng bước thật chắc. Anh để ý những dấu chân phía trước—có dấu sâu, dấu nông, có dấu trượt dài vì mất thăng bằng. Nhưng tất cả đều cùng một hướng. Có lúc Trí mệt đến mức muốn dừng lại. Anh nhìn xuống đôi chân mình, bùn đất bám kín. Nhưng rồi anh lại nhìn lên, thấy những dấu chân vẫn tiếp tục phía trước. Một người
Cơn mưa rừng kéo dài suốt nhiều ngày khiến con đường hành quân trở nên lầy lội. Mỗi bước chân đều lún sâu, nhấc lên nặng như đeo đá. Người lính trẻ tên Trí đi cuối hàng, lặng lẽ đặt từng bước thật chắc.
Anh để ý những dấu chân phía trước—có dấu sâu, dấu nông, có dấu trượt dài vì mất thăng bằng. Nhưng tất cả đều cùng một hướng.
Có lúc Trí mệt đến mức muốn dừng lại. Anh nhìn xuống đôi chân mình, bùn đất bám kín. Nhưng rồi anh lại nhìn lên, thấy những dấu chân vẫn tiếp tục phía trước.
Một người lính đi ngang, vỗ nhẹ vai anh: “Cứ bước theo thôi.”
Trí không nói gì, chỉ gật đầu. Anh đặt chân mình vào chính dấu chân của người đi trước. Bước đi trở nên dễ hơn, vững hơn.
Đến khi trời tạnh, con đường dần khô lại. Những dấu chân cũ mờ đi, nhưng Trí không còn cần nhìn xuống nữa. Anh đã quen với nhịp bước ấy.
Anh hiểu rằng, trong những lúc khó khăn nhất, điều giúp ta đi tiếp đôi khi chỉ đơn giản là biết rằng đã có


