DẤU CHÂN TRONG CÁT NÓNG
“Tôi không nhớ hết những trận đánh… nhưng tôi nhớ những dấu chân,” ông Quý nói, giọng chậm rãi.
Năm 1966, đơn vị ông hành quân dọc vùng cát ven biển. Nắng gắt, cát nóng rát bàn chân, mỗi bước đi đều nặng nề.
“Hôm đó, chúng tôi phải di chuyển nhanh để tránh bị phát hiện,” ông kể. “Không ai được dừng lại, dù mệt đến đâu.”
Đi phía trước ông là một người lính trẻ. Cậu bước chậm dần, dấu chân in sâu hơn trên cát.
“Tôi thấy cậu ấy yếu đi,” ông nhớ lại. “Nhưng cậu không nói gì, vẫn cố bước tiếp.”
Đến một đoạn dốc cát, người lính ấy ngã xuống. Đồng đội chạy lại, nhưng cậu chỉ kịp nói:
“Đừng dừng… cứ đi tiếp.”
Họ buộc phải rời đi để giữ đội hình. Những dấu chân của cậu dừng lại giữa bãi cát nóng.
Sau trận hành quân, khi quay lại tìm, họ chỉ còn thấy những dấu chân đã bị gió xóa mờ.
Ông Quý lặng đi:
“Không có bia mộ, không có dấu vết… chỉ có những bước chân đã từng tồn tại.”
Ông nhìn xa xăm:
“Chiến tranh qua rồi, cát lại phẳng như chưa từng có gì. Nhưng với tôi… mỗi bước đi hôm nay đều là tiếp nối những dấu chân đã dừng lại ngày ấy.”


